Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô kinh hô: “Sao anh lại ở đây?”
Phương Dật Hiên nhún nhún vai, cười hỏi ngược lại: “Anh không thể ở đây ư?”
Thiếu nữ nhấc chân bước đi, bước chân mau chóng mà nôn nóng, người đàn ông lại có vẻ trầm ổn bình tĩnh.
“Anh có thể đừng đi theo em nữa được không?” Hiểu Nhu tức giận quát người đàn ông đang đi theo phía sau.
“Anh không đi theo em.” Phương Dật Hiên “vô tội” nói.
“Vậy anh đừng đi cùng đường với em như vậy.”
“Này này, Trần tiểu thư, em cũng bá đạo quá đi, tới triển lãm tranh chỉ có một con đường như vậy, em không cho anh đi đường này anh biết phải đi đường nào?”
“Công việc của anh thì sao?”
“Đã hoàn thành rồi.”
Tin anh cái quỷ. Hiểu Nhu rống to trong lòng.
Hôm qua cô mới liên hệ với trợ lý của ba ba, mọi người đều bận như chó, thân là lớn boss phe hợp tác, sao anh có thể nhàn rỗi được? Rõ ràng người này cố tình bỏ việc chạy ra ngoài chơi.
Hiểu Nhu nhìn Phương Dật Hiên với ánh mắt khinh thường.
“Trần tiểu thư, dù là boss cũng cần nhân quyền, cũng phải nghỉ ngơi cẩn thận. Anh đã hoàn thành công việc thật rồi, giờ cần ra ngoài nghỉ ngơi.”
Không nghe không nghe vương bát niệm kinh.
Cho dù anh muốn nghỉ ngơi thật, nhưng sao có thể trùng hợp tới độ chạy tới thành phố R xa xôi để nghỉ ngơi? Lại sao có thể trùng hợp mà xuất hiện bên cạnh cô được?
Rõ ràng anh đã lên kế hoạch tất cả, lớn móng heo, còn muốn lừa cô!
Hiểu Nhu quyết định làm lơ sự tồn tại của Phương Dật Hiên, cứ coi anh như người qua đường nào đấy là được.
Anh cứ tiếp tục giả vờ phần anh, em tiếp tục giả vờ phần em, sau khi triển lãm tranh kết thúc cô lại liều mạng chạy trốn. Cô cũng không tin, thành phố R lớn vậy mà cô không thể cắt đuôi anh!
Nhưng suy nghĩ ngây thơ của cô đã hoàn toàn dập tắt kể từ khoảnh khắc thấy được Phương Dật Hiên ở lớn sảnh khách sạn. Ngay cả một người có giáo dưỡng tốt đẹp như Hiểu Nhu cũng không nhịn được phun ra hai chữ:
“ĐM!”
— Phiên Ngoại 4 —
Hiểu Nhu bỏ cây bút dính đầy thuốc màu vào thùng nước, lắc lắc tay rồi lại vặn vẹo đầu, đau nhức trên bả vai khiến cô không nhịn được duỗi tay xoa bóp cổ mình, quả nhiên chỗ đó đã cứng đờ.
Cô vẫn luôn có tật xấu như vậy, vừa có linh cảm đã không thu tay nổi, nhất định phải vẽ tới khi vừa lòng mới thôi.
Mấy ngày nay cô vẫn luôn ngây ngốc trong phòng vẽ tranh, chờ sau khi kết thúc công việc rồi mới cảm nhận được thân thể khó chịu, eo lưng đều đau nhức.
Hiểu Nhu thử vặn vặn cổ, hất hất tay.
Không được, vừa mỏi vừa nhức, khó chịu cực kỳ.
Hiểu Nhu quyết định đợi chiều tới phải đến câu lạc bộ suối nước nóng spa mát xa, hóa giải hết nhức mỏi trong bắp cơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận