Chương 239

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 239

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu hối hận cắn cắn ống hút.
Thấy chờ xe vô vọng, cuối cùng Hiểu Nhu cũng quyết định đi xe buýt. Dù thế nào đi nữa, hôm nay cô cũng phải tới triển lãm tranh! Cô nắm chặt tay quyết định,
Sau đó, nhìn chiếc xe buýt như cá mòi đóng hộp chậm rãi chạy từ xa xa tới, quyết tâm của Hiểu Nhu lập tức vơi mất một nửa.
Vì sao trên xe buýt lúc nào cũng đông người tới vậy?
Lên? Không lên?
Theo xe buýt dần tới gần, nội tâm Hiểu Nhu dao động kịch liệt, cuối cùng cô cắn răng một cái, hạ quyết tâm, lên!
Hiểu Nhu khó khăn chen vào thùng xe, cố gắng để mình có thể tới gần cửa xe hơn một chút. Cô rất sợ tới lúc đó đông người quá, chính mình tới trạm rồi lại không thể xuống xe.
Bị vây trong đám đông người như vậy, Hiểu Nhu chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn. Cô cố gắng hít thật sâu, không ngừng nói cho mình biết, sẽ tới, sẽ tới ngay thôi.
Nhưng ngay lúc Hiểu Nhu đang cố gắng đè nén cảm giác khó chịu khi bị ép trong đám người, đột nhiên cảm giác được sau mông truyền tới xúc cảm lạ thường, tựa như có người đang sờ cô?
Cô hơi giật giật thân thể, cảm giác kia đã biến mất không thấy.
Là ảo giác của cô ư? Cũng có thể là do chen lấn quá dữ, người khác không cẩn thận đυ.ng phải thôi. Hiểu Nhu vẫn muốn dùng suy nghĩ tích cực để nghĩ về người khác.
Nhưng ngay lúc cô muốn cho qua chuyện này, cảm giác dị dạng kia lại trở về. Lần này, cảm giác càng thêm chân thật hơn, có một bàn tay đang xoa bóp mông cô.
Tên háo sắc trên xe buýt?
Hiểu Nhu lập tức căng thẳng tới độ lưng cứng đờ lại. Cô duỗi tay muốn đập bay bàn tay đang làm loạn phía sau, nhưng lại bị người nọ dễ như trở bàn tay đẩy tay ra, động tác xoa mông cũng càng thêm trầm trọng hơn.
Hiểu Nhu tức muốn khóc.
Chủ nhân bàn tay dâʍ đãиɠ sau lưng đang cúi đầu thưởng thức gương mặt nhỏ vì xấu hổ và giận dữ mà đỏ bừng lên, cười đắc ý.
Đây không phải lần đầu tiên anh ta làm ra chuyện như vậy, loại con gái da mặt mỏng như thế này là dễ chấm mυ”ŧ nhất, nếu may mắn một chút, nói không chừng anh ta còn có thể đao thật kiếm thật một hồi.
Ngay lúc người đàn ông nghĩ đẹp như vậy, một bàn tay đeo đồng hồ màu bạc bắt lấy móng vuốt làm loạn của anh ta, vặn tay anh ta qua một bên, đôi mắt phượng rất uy nghiêm lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.
“A? Có bạn trai sao?” Người đàn ông kia không cam lòng lầm bầm hai tiếng, sau khi tới trạm anh ta mau chóng chen xuống xe.
Một hồi nguy cơ được người có lòng tốt hóa giải, Hiểu Nhu thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cô giương gương mặt tươi cười, đang định nói cảm ơn người hảo tâm kia, nhưng sau khi nhìn thấy mặt “người hảo tâm”, hai chữ “cảm ơn” lập tức nghẹn trở lại trong miệng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận