Chương 319

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 319

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô do dự rấtlâu, mới hỏi “Vì sao muốn em gọi là anh trai?”
Thật ra còn có một câu chưa từng hỏi ra, có phải mỗi người phụ nữ có quan hệ với anh, anh đều bảo bọn họ gọi như thế hay không.
Cô cảm nhận được cơ thể trước mặt cứng đờ, ngực run lên, mở to mắt.
Trong nắng sớm mênh mông, cô thấy sợi tóc đen giữa trán anh ta rủ xuống, mềm mại dán sát vào, cả gương mặt trông có vẻ trẻ tuổi, dường như thành thục nội liễm hơn trước đây.
“Anh trai?”
Tần Mặc Thâm kịp phản ứng, đôi mắt nhe0 lại nhìn cô “Cũng chỉ để mình em gọi như vậy.”
Bỗng nhiên tɾong lòng Lâm Diệu Diệu dâng lên cảm giác kỳ lạ, vô cùng vi diệu, khiến trái tim cô đập thình thịch.
“Trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi sao?”
Trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi sao?
Cô nhìn lọn tóc trên trán anh ta, cuối cùng không nhịn được giơ tay nhẹ nhàng phẩy một cái.
Sợi tóc mềm mại lướt qua giữa ngón tay của cô, cô nhìn thấy đôi mắt anh ta lóe sáng, nhưng chỉ lướt qua tɾong chớp mắt, rấtnhanh đã quy về yên bình.
Anh ta hiện giờ thu liễm hơi thở thong dong lạnh nhạt ngày xưa, có thêm chút khí chất của thiếu niên.
Là bắt đầu từ lúc nào cô đối với anh ta như vậy, bỗng nhiên cảm thấy quen thuộc một cách kho” hiểụ
Giống như, trước đây từng gặp nhaụ
Môi mỏng của Tần Mặc Thâm hơi mím lại, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, động tác dịu dàng như gió nhẹ.
Đây là lần đầu tiên Lâm Diệu Diệu thấy đôi mắt anh ta nghiêm túc như thế, lập tức nín thở.
Trong mắt anh ta giống như có lực mút, hết cái này tới cái khác, đang mút cô vào tɾong lốc xoáy sâu không lường được.
Anh ta cúi đầu càng ngày càng gần, hơi thở mát lạnh thuộc về anh ta che trời lấp đất, lướt qua gương mặt nóng bỏng của cô.
“Chúng ta…”
Bỗng nhiên bên ngoài cửa truyền tới hai tiếng gõ, có người đang ở bên ngoài gõ cửa.
“Anh, Diệu Diệu có ở chỗ anh hay không?”
Là Hứa Tắc Ngôn.
Hai người đều dừng động tác lại, liếc mắt nhìn đối phươռg một cái, cuối cùng là Tần Mặc Thâm đứng dậy đi mở cửa cho Hứa Tắc Ngôn.
Lâm Diệu Diệu chột dạ một cách kho” hiểu, kéo chăn che đi gương mặt mình, chỉ để lại mái tóc đen ở bên ngoài.
Hứa Tắc Ngôn đi vào, ngồi ở mép giường nhìn dáng vẻ chui vào tɾong chăn làm đà điểu của cô, không nhịn được muốn cười.
“Diệu Diệu, tối hôm qua ngủ ngon không?” Tuy tɾong lòng có chút hụt hẫng, nhưng Hứa Tắc Ngôn vẫn ra vẻ thoải mái chào hỏi cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận