Chương 318

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 318

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Diễn mím môi, nhìn biểu lộ tɾong đôi mắt anh ta, thức thời không nói chuyện nữa.
Lâm Diệu Diệu được Tần Mặc Thâm ném lên giường king size, kết quả người đàn ông không đè lên như cô dự đoán, mà ném cho cô một cái chăn mỏng trên giường.
Cô h0àn toàn tỉnh táo lại từ tɾong du͙c vọng, có chút thấp thỏm bất an, mãi đến khi Tần Mặc Thâm đi tới phòng tắm tắm gội sau đó lại đi ra.
Anh ta lên giường ôm lấy cô từ phía sau, cảm nhận được cơ thể cô nhẹ nhàng run lên, anh ta sờ mái tóc dài của cô, xoa tới tận cuối.
“Sao còn chưa ngủ? Suy nghĩ gì thế?” Môi dán sát vành tai nóng bỏng của cô, giọng nói hơi khàn khàn.
Lâm Diệu Diệu bất an xoay người, cọ một lát tɾong lòng anh ta, tay chậm rãi dọc the0 ngực anh ta một đường trượt xuống dưới.
Khi tay cô chạm lên bụng anh ta, cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên.
Tay cô cách một tầng vải hơi mỏng chạm tới du͙c vọng cứng rắn của anh ta, nhiệt độ nóng kinh người.
Tay cô dán sát thân gậy, thậm chí đều cảm nhận được gân xanh thô dài đang giật giật.
“Có muốn làm một lần hay không?” Cô nhớ rõ anh ta còn chưa cắm vào.
Tần Mặc Thâm vừa tức giận vừa buồn cười, kho”e miệng hơi nhếch lên “Em còn sức lực à?”
Giọng nói của cô gái e lệ ngượng ngùng “Sợ anh kho” chịụ”
Anh ta dừng động tác, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cô, cô cũng thấy đôi mắt thâm trầm của anh ta như có sao băng lướt qua.
Anh ta cúi đầu, một tay che đôi mắt của cô, nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái.
“Ngủ đi.”
Buổi tối này, Lâm Diệu Diệu ngủ vô cùng an ổn.
Có lẽ là giường của Tần Mặc Thâm thật sự quá mềm mại, có lẽ là tối hôm qua du͙c vọng đạt được thỏa mãn, cô nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Cả người giống như ngủ tɾong đám mây, bị một đám bông mềm mại vô biên nâng người lên, mỗi một lỗ ͼhân lông đều được thư giãn.
Sáng sớm tỉnh lại cô bị tiếng 🐤 kêu quen thuộc đánh thức, hàng mi dài còn đang rung động, môi lập tức bị xúc cảm mềm mại chạm vào một cái.
“Tỉnh rồi à?” Anh ta ở phía trên cô, nhỏ giọng hỏi.
Mí mắt của cô giật giật, không mở ra, oán giận nói “Chúng nó lại tới ăn quả mơ sao?”
“Ừm.” Tần Mặc Thâm cười khẽ, không hiểu sao lại khiến trái tim người ta run lên.
Bỗng nhiên Lâm Diệu Diệu mở miệng gọi “Anh trai?”
“Làm sao vậy?” Anh ta nắm lấy tay cô, để tay cô lên ngực mình.
Lâm Diệu Diệu cảm nhận được trái tim có lực của anh ta, loại chấn̵ động mãnh liệt này vẫn luôn từ cánh tay lan tràn tới tim cô, khiến tim cô cũng đập nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận