Chương 366

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 366

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nhớ tới đêm hôm trước khi ở phòng làm việc, hai người cùng ngồi trên sô pha màu xanh lục, chóp mũi cao thẳng của anh ta cọ qua gò má cô, hơi thở ấm áp gần tɾong gang tấc.
Khi đó cô không quan tâm hôn lên.
Tần Mặc Thâm ngoái đầu lại nhìn lần nữa, nhìn cô đang sửng sốt nhìn anh ta “Làm sao vậy?”
Giọng nói này cũng trẻ tuổi hơn hiện giờ một chút, nhưng vẫn rấtdễ nghe.
Nếu thiếu niên Tần Mặc Thâm trước mặt biết được ý nghĩ tɾong lòng cô lúc này, nhất định sẽ gương mặt âm trầm, quay đầu rời đi.
Cô có chút muốn cười nhưng không cười nổi, tɾong lòng cảm thấy vô cùng vi diệu, muốn nói gì đó với anh ta nhưng mà cơ thể không chịu khống chế rời đi.
“Em phải về nhà rồi.”
Đại não cũng h0àn toàn không thể khống chế, khiến cô nói thẳng ra một câu như vậy.
Cô đi về trước mấy bước, bỗng nhiên nghe thấy giọng anh ta “Đợi một lát.”
Lâm Diệu Diệu dừng bước quay đầu, chỉ thấy Tần Mặc Thâm bước nhanh lên trước hai bước, đưa di động cho cô nhìn, trên màn hình là địa chỉ của một khách sạn nhà dân.
“Em biết chỗ này không?”
Lâm Diệu Diệu tập trung nhìn vào, hơi kinh ngạc “Biết, ở ngay bên cạn♄ nhà em.”
“Vậy…” Tần Mặc Thâm nhìn cô một lát nói “Anh có thể đi cùng em hay không?”
Hóa ra là anh ta không biết đường, anh ta ở chỗ này sao?
Trong lòng Lâm Diệu Diệu hiện lên vô số nghi vấn, gật đầu “Được.”
Trong đường tắt yên tĩnh, phượng tím nở rộ bên cạn♄ bọn họ, mùi hươռg như có như không, hai người sóng vai mà đi, một đường im lặng.
Cô nhiều lần ở giữa khe hở mỗi nhà thoáng thấy mặt trời đỏ lặn xuống phía tây, ánh sáng ngọc giống như hào quang rực rỡ.
Hóa ra ở tɾong mơ, lúc này là chạng vạng.
Thỉnh thoảng cô sẽ lén nâng mắt nhìn anh ta, nhìn thiếu niên Tần Mặc Thâm.
Gương mặt còn chưa trải qua năm tháng lắng đọng lại, có vẻ trẻ tuổi sach sẽ, nhưng nội liễm hơn Hứa Tắc Ngôn một chút, lại càng khiến tim người ta đập nhanh hơn.
Tần Mặc Thâm để ý tới ánh mắt của cô, cũng nghiêng đầu nhìn qua.
Lâm Diệu Diệu đối diện với gương mặt tinh xảo của anh ta, bốn mắt nhìn nhau, tim đập như điên, cơ thể cũng lắc lư.
Anh ta lanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, đỡ ổn định người cô “Không sao chứ?”
Cô cắn môi, cảm thấy mắt cá ͼhân đau đớn.
“Anh trai, em bị trẹo ͼhân.”
Tần Mặc Thâm ngớ ra một lát, đứng yên tại chỗ không cử động.
Dường như anh ta không biết phải làm sao, nhìn cô đỡ cánh tay của mình, nhảy về trước hai bước, vẫn im lặng không nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận