Chương 365

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 365

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì sao muốn em gọi anh là anh trai?
Chỉ để mình em gọi như thế.
Anh trai?
Trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi sao?
Thường ngày có điểm tâm ngọt gì anh thí¢h hay không?
Có.
Là cái gì thế?
Kẹo sữa bò?
Anh trai đừng kho”c, em mời anh ăn kẹo sữa bò được không?
Không biết vì sao Lâm Diệu Diệu đột nhiên thốt ra một câu như vậy?
Cô cúi đầu nhìn, chỉ thấy lòng bàn tay của mình thật sự có thêm một viên kẹo sữa.
Giấy gói kẹo màu trắng ngà, phía trên dùng màu nước vẽ hình mặt cười.
Đóng gói này rấtquen thuộc, loại kẹo sữa bò này là mẹ cô tự tay làm cho cô, ăn ngon hơn thị trường nhiềụ
Khi mới lên tiểu học, cô là đứa bé bị phê bình tan học được cha mẹ đón muộn nhất.
Vì thế mẹ luôn lén nhét hai viên kẹo vào tɾong túi xách của cô, bày tỏ an ủi.
Đợi tới năm thứ ba, cô bắt đầu tự mình đi học và đi về, nhưng cũng thỉnh thoảng lấy hai viên kẹo từ tɾong lọ kẹo, trên đường tan học ăn.
Cô hơi ngửa đầu, nhìn thấy những đóa phượng tím rực rỡ kéo dài ở góc đường, che khuất cả bầu trời xanh thẳm phía xa.
Có từng chùm hoa màu tím lay động the0 gió, the0 gió khẽ bay ra rơi xuống.
Hóa ra, tɾong mơ của cô là mùa xuân sao?
Thiếu niên Tần Mặc Thâm thẳng lưng, khí chất xuấtchúng, ngũ quan xuấtsắc khiến người ta đã gặp là không thể quên được, vẻ mặt không lạnh lùng như khi trưởng thành, nhưng tɾong ve0 mà lạnh lùng lạnh nhạt.
Loại cảm giác này, trái lại rấtgiống Hứa Tắc Ngôn thời trung học.
Cô nhìn trước người anh ta, chỉ thấy chỗ lồng ngực áo sơmi trắng có hình con dấu phiền phức, cô nhìn không hiểu lắm.
Cô thấy anh ta mãi mà không nhận kẹo sữa bò tɾong tay cô, ngón tay run rẩy.
Bỗng nhiên như nhớ tới gì đó, lấy một cái khăn tay từ tɾong túi xách ra đưa cho anh ta.
Anh ta im lặng không nói, lẳng lặng nhìn cô.
Rất lâu sau mới khàn giọng nói “Cảm ơn.”
Rất nhanh, khăn tay và kẹo sữa bò tɾong tay cô đều được cầm lấy.
Lâm Diệu Diệu nghe thấy tiếng mở gói kẹo ra, không dám ngẩng đầu, chỉ cúi đầu im lặng nhìn mặt đất.
Một lúc sau cô mới nâng mắt lên “Bên này không có thùng rác, hay là anh đưa vỏ cho em, lát nữa em vứt đi cho anh.”
Mặt anh ta được lau sach sẽ, đôi mắt tɾong suốt sáng ngời, nhưng kẹo sữa bò vẫn cầm ở tɾong tay, ánh mắt nhìn xung quanh.
Lâm Diệu Diệu lén lút đánh giá anh ta, vừa vặn nhìn thấy sườn mặt ưu tú của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận