Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo theo bản năng co người, cố gắng cách anh một khoảng.
Thiếu niên không để cô được như ý, ôm eo kéo cô về, hai thân thể kề sát, giọng điệu dịu dàng: “Chỉ cần em nói không muốn, anh sẽ không tiếp tục.”
Thiếu nữ nhắm mắt, lông mi run rẩy như cánh bướm, khuôn mặt trắng nõn khẽ ửng hồng. Dáng vẻ đáng yêu đến mức Minh Bạch chỉ muốn dâng tặng mọi sự thành kính của mình, tôn cô lên làm tín ngưỡng của mình, dùng sức yêu cô. Cho dù phía trước là vực sâu không đáy, anh cũng tình nguyện bước tiếp vì cô, Minh Bạch đã lún sâu trong vũng lầy tình cảm này, cả người như chìm sâu dưới đáy biển, nước biển bắt đầu trở nên nóng bỏng, xung quanh toàn là các bong bóng màu hồng.
Minh Bạch vươn một đầu ngón tay, giúp Chi Đạo lấy sợi tóc trong miệng ra.
Ban ngày, dục vọng của anh ấn sâu như rắn, đêm tối người khàn khàn đau đớn rên rỉ trong sóng biển là anh.
Dục vọng trong cơ thể chỉ là quà tặng kèm, thứ đáng giá là tình cảm chân thành mà anh dành cho Chi Đạo.
Sau khi gặp được cô, Minh Bạch chỉ mong cuộc đời của mình có thể ngọt ngào như cuốn tiểu thuyết tình yêu.
Anh ảo não, suy nghĩ càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo, khỏi luân thường đạo lý, Minh Bạch biết rõ nhưng lại không thể ngăn cản, không thể ngừng tưởng tượng, cho dù có trở thành kẻ điên đáng sợ bị người đời mắng mỏ xa lánh.
Khuôn mặt thiếu niên bình tĩnh vô hại. Cánh tay nắm lấy cổ chân cô đã nổi gân xanh, rõ ràng là anh cũng đang cố kiềm chế con thú trong người. Lực lượng toàn thân căng chặt, vận sức chuẩn bị chờ phát động.
Lúc này Chi Đạo mới cảm nhận được sự khác biệt về sức mạnh giữa nam nữ. Khuôn ngực rộng lớn của thiếu niên đã thành thục, đã có thể thỏa mãn khát cầu sâu kín trong lòng mọi thiếu nữ, đã đủ cường tráng để che chở và yêu thương thiếu nữ.
Thiếu niên hạ giọng thì thầm bên tai: “Anh giúp em, có thể chứ?”
Dục vọng của Chi Đạo bị ngữ điệu mềm mại trầm thấp quyến rũ của anh dụ dỗ ra khỏi lồng giam. Thiếu nữ hạ cằm, vùi đầu vào ngực anh, cắn môi, mặc cho tay anh khẽ kéo cái quần bên ngoài của mình xuống, mặc cho tay anh chạm lên thịt non bên đùi, mặc cho đầu ngón tay của anh vuốt ve bên mép quần lót.
Dục vọng nóng rực của Minh Bạch vẫn chống lên đáy cốc mềm mại của cô. Thiếu niên không tiếp tục tiến tới, anh nghiêng người vứt chiếc quần dài bên ngoài của Chi Đạo xuống đất, lại vờ như đứng đắn cong eo hỏi cô có lạnh hay không? Sau đó vô cùng lưu manh, cong người áp sát thân thể nóng bỏng của mình xuống, nói với cô dán sát như vậy sẽ không lạnh nữa. Một loạt động tác, đồ vật cứng rắn cũng rời ra chọc vào như lúc làm tình, mạnh mẽ chống lên miệng huyệt của Chi Đạo. Đầu gối của thiếu nữ bị ép lên sát ngực, một chân bị anh vuốt ve trong lòng bàn tay. Chi Đạo dựa vào xúc giác, vẽ lại hình dạng của anh. Khi thì lên trên, khi thì xuống dưới, sau đó anh bất động, dừng đúng ở miệng đáy cốc, hơi đẩy vào “miệng nhỏ” phía dưới của cô, như là phải dùng hết sức lực để thọc vào.
Máu nóng trong người chạy rần rần khắp nơi, hô hấp ngày càng gian nan. Chi Đạo chôn mặt sâu vào ngực anh, đột nhiên hiểu ra vì sao lúc đó Minh Bạch lại ngượng ngùng chôn đầu vào gối.
“Không lạnh…”
Ngón tay thiếu niên thản nhiên chuyển động, đụng tới khe hở bí mật của thiếu nữ, nhẹ nhàng trêu chọc. Chi Đạo khó kiềm chế nổi, hừ nhẹ một tiếng, âm thanh đó lọt vào tai thiếu niên như lông vũ quét qua trái tim.
Minh Bạch ghé sát bên tai cô, nhẹ giọng, bắt chước hô hấp và dáng vẻ yêu dã của cô ngày ấy.
“Chi Đạo, em từng vuốt ve nơi này chưa?”
Anh đang “Báo thù” chuyện ngày hôm đó.
Sao một Minh Bạch cao lãnh cấm dục lại có thể nói ra những lời như vậy?! Anh là kiểu người sẽ nói ra những lời như này sao?! Chi Đạo vừa kinh ngạc lại vừa thẹn thùng, giãy dụa trốn khỏi lòng bàn tay anh. Một giây sau, sấm sét ầm ầm giáng xuống tâm trí cô.
Ngón tay của thiếu niên đã vói vào trong tầng vải dệt, sờ lên hạt ngọc cứng rắn nhô ra bên ngoài của cô. Thiếu niên khảy nó, còn vân vê. Dục vọng trong lòng Chi Đạo bị giáng một cú trực diện, tình triều ập đến, rõ ràng là nơi mẫn cảm đang bị anh trêu đùa, vậy mà cô chỉ thẹn thùng giả vờ chống cự một chút, nội tâm thì lại mở rộng cửa hoan nghênh, Chi Đạo ngẩng mặt, vô vọng thở dốc.
Hơi thở của Minh Bạch phả bên tai, âm thanh trầm thấp dụ dỗ cô sa đọa: “Chi Đạo… Nói chuyện. Em vừa ‘ ưm ’ một tiếng ý là nói em đã từng vuốt ve nơi này sao?”
Đồ khốn kiếp! Chi Đạo “ưm” một tiếng rõ ràng là bởi vì anh… ngón tay của anh…
Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp!
Chi Đạo không nói lời nào, gương mặt ửng hồng, cắn môi, nhắm chặt mắt.
Minh Bạch sờ lên mảnh vải quần lót màu xanh lam nhạt bên ngoài, nơi đó dần có một vùng sẫm màu hình bầu dục, ướt át hơn những nơi khác. Dâm dịch dính dính, khi hai ngón tay chập vào tách ra còn mang theo một sợi tơ nối liền. Đầu ngón tay của thiếu niên cứ như cây bút lông, nặng nhẹ nhanh chậm vẽ ven theo cánh hoa của cô, cuốn lấy từng sợi chỉ vàng.
Kích thích quá độ khiến Chi Đạo thở dốc. Cô cong eo, xương ngực nhô lên, xương chậu cũng phối hợp, làm ra dáng vẻ sắc tình.
“Chi Đạo.” Minh Bạch hôn lên cổ cô, từng nụ hôn dầy dặc trùng trùng điệp điệp. Chi Đạo hít thở không thông, ngẩng cao cổ như thiên nga.
Giọng điệu của Minh Bạch như yêu tinh chuyên đi hút tinh khí của con người, cả người Chi Đạo khẽ run rẩy khi nghe anh nói: “Anh giúp em.”
Tầng vải dệt mỏng manh bị đẩy ra, đầu ngón tay lạnh lẽo không chịu cản trở chân chính đụng tới miệng huyệt ướt át. Nhưng anh không đi vào, chỉ ái muội bồi hồi đảo quanh. Rõ ràng đó là những ngón tay nghiêm cẩn lạnh nhạt từng dạy cô học, là những ngón tay thánh khiết xinh đẹp. Vậy mà thời khắc này, Minh Bạch lại dùng chúng để khiêu khích dục vọng của cô, chạm vào nơi tư mật của cô.
Sau này làm sao Chi Đạo dám nhìn thẳng vào các đầu ngón tay xinh đẹp của Minh Bạch khi anh giảng đề cho cô nữa!
Hai chân Chi Đạo mềm nhũn, bị thiếu niên kiềm chế nên không thể hạ xuống, nơi bí ẩn bị vật nam tính xa lạ đụng vào, gợi lên tình triều thẹn thùng. Một chân bị anh nâng cao lên đè trước người, Chi Đạo bất lực nhìn anh tác quái tại nơi mềm mại của cô.
Đồ khốn kiếp này! Tên khốn kiếp khốn kiếp!
Đầu ngón tay Minh Bạch từ từ đi sâu vào, đường đi bị căng chặt, cảm giác khác thường đánh úp lên thần kinh của Chi Đạo.
Hai chân cô đột nhiên căng thẳng, giương mắt ướt át nhìn anh.
“Đau…”
Minh Bạch nhìn vẻ mặt cô, nhẹ nhàng rút ra: “Ừm… Xin lỗi.”
Anh giúp cô kéo lại lớp vải dệt cho ngay ngắn, lại giương mắt hỏi cô: “Còn đau không?”
Chi Đạo lắc đầu, gương mặt vẫn còn hồng rực.
“Anh giúp em mặc quần áo.” Minh Bạch nhặt cái quần lên.
Anh không buông chân cô ra, chỉ nhìn nó hồi lâu, đột ngột cúi đầu.
Đôi môi hạ xuống, mu bàn chân bỗng nhiên nhận được một nụ hôn. Hành động đó của Minh Bạch giống như người hầu bày tỏ lòng tôn kính với nữ vương.
Minh Bạch nhìn đôi mắt mê ly của Chi Đạo, cong lưng cúi đầu, trong ánh mắt kinh hoảng của thiếu nữ, vùi đầu vào giữa hai chân cô, cách một lớp quần lót mỏng manh hôn lên nhụy hoa yêu kiều mềm mại của cô, như là yêu thương.
Chi Đạo cảm giác sau lưng đang đổ mồ hôi.
Cô hưởng thụ khoái cảm đụng chạm cả về tinh thần và thân thể, biểu hiện rõ nhất là dòng nước trong người không ngừng tuôn ra, tình ý cũng không ngừng bộc lộ. Nhưng luôn có rất nhiều loại lực lượng không tên khác nhau ngăn cô lại, chúng nói rằng Minh Bạch sẽ rời xa cô, cô cũng không nên tiếp tục “Lớn mật” như thế.
Loại sợ hãi này tới rất đột nhiên, lại mạnh mẽ như sóng thần, gieo vào lòng cô một hạt giống, tùy thời phá đất chui ra.
Sợ đau chỉ là cái lý do vớ vẩn nhất.
Ánh mắt Chi Đạo chậm rãi nhìn về phía cánh cửa luôn bị khóa trong phòng ngủ của Minh Bạch, rũ mắt.
Minh Bạch giúp cô mặc lại chiếc quần.
Anh là người nhạy bén. Anh quan sát cô, hiểu biết từng rung động nhỏ bé như tơ tằm trong tâm trí của cô. Minh Bạch biết cô đang kháng cự anh, chỉ cần ngẫm nghĩ một chút là có thể tìm được lý do chính xác. Cho nên, anh tôn trọng cô, tình nguyện chịu đựng dục vọng đang sôi trào trong cơ thể.
Cho dù anh thật sự rất muốn vượt qua cái giới hạn mơ hồ kia, vượt qua điểm mấu chốt, cùng cô giao hòa.
Ngọn lửa tình nồng cháy vẫn chưa biến mất trong mắt chàng thiếu niên, đồ vật giữa háng vẫn rắn chắc hưng phấn bừng bừng như cũ. Nhưng cho dù có cúi người xuống, vật tượng trưng cho nam tính đặt tại cửa huyệt mềm mại của Chi Đạo, anh cũng không thể xuống tay, lợi kiếm không thể tra vào vỏ, anh không thể ích kỷ thoả mãn dục vọng của bản thân.
Minh Bạch có thể cưng chiều Chi Đạo vô pháp vô thiên, cũng có thể hạ mình vào thế yếu, mặc cô tùy ý nghịch ngợm, cũng có thể căn cứ theo tính tình của cô, dỗ cô vui vẻ.
Nhưng tất cả đều xây dựng trên một tiền đề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận