Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo đang… sợ hãi điều gì?

Bàn tay đang nắm lấy tay cô của thiếu niên dùng thêm chút lực, hàng mi đen dài của anh rũ xuống, tạo thành bóng râm, ánh mắt nhìn về phía cô sâu thẳm như đáy biển.
“Không muốn sao?”
Minh Bạch nắm lấy đầu ngón tay Chi Đạo, dẫn đường cho chúng xẹt qua xương quai xanh của mình, vỗ nhẹ lên làn da trắng nõn, sờ lên những phần xương nhô ra. Trong suốt toàn bộ quá trình, ánh mắt anh vẫn trong như nước.
Giọng nói trầm thấp dịu dàng, dường như đang cố quyến rũ người con gái trước mặt.
“Anh mặc em định đoạt.”
“Em cũng sợ sao?”
Tâm trí Chi Đạo vặn vẹo như xoắn ốc. Còn Minh Bạch thì lại đang thông qua phương thức tự mình hại mình để cầu xin chút tình yêu của cô.
Minh Bạch đang nói cái gì thế? Cái gì mà mặc cô định đoạt? Không phải anh thấy phản cảm với chuyện này sao?
Chi Đạo bị giọng điệu dụ hoặc và hành động quyến rũ của thiếu niên làm cho ngây ngẩn, đầu quả tim tê rần, cũng mặc anh điều khiển bàn tay mình di chuyển lung tung.
Xương cốt và làn da của Minh Bạch đều có một điểm rất giống nhau, chúng đều là kiệt tác của tạo hóa. Đầu ngón tay lướt qua từng tấc da thịt non, để lại trên thân thể xinh đẹp kia vài dấu vết, giống như khắc hoa trên gỗ vậy. Cô là người hành hạ, dùng móng tay bén nhọn của mình hành hạ làn da trắng nõn kia, vẽ lên đó những đóa hoa hồng diễm lệ.
Vòm ngực ấm áp dày rộng của thiếu niên dần dần phóng lớn trước mặt cô, kề sát lên lưng ghế sô pha mềm mại. Minh Bạch nắm tay cô, điều khiển các đầu ngón tay của cô lướt xuống, xẹt qua hạt đậu đỏ hồng rực. Chi Đạo có thể nhìn rõ ràng, hạt đậu đỏ bị ngón tay cô áp xuống, sau đó lập tức đứng thẳng rung động, chút rung rinh đó khiến trái tim cô cũng chao đảo theo.
Minh Bạch giống như giáo đồ thành kính, bình tĩnh hỏi cô: Em muốn không?
Anh đang hỏi thần thánh của mình: Em có muốn anh không?
Tư tưởng của anh, thân thể của anh, tín ngưỡng của anh, thậm chí cả kiếp sau, kiếp sau nữa, mãi mãi về sau…
Ngón tay của Chi Đạo được anh dẫn đến phần eo, cách một lớp quần áo, ngón tay đụng vào một phần thắt lưng quần rắn chắc.
“Sợ sao?” Ánh mắt Minh Bạch thuần khiết, mềm mại như chú cừu non ngây thơ, xinh đẹp không chút tì vết. Vẻ mặt anh như đang nói:
Chỉ cần là chuyện em muốn làm, toàn bộ cơ thể anh tùy ý cho em định đoạt.
Từ vẻ mặt đến giọng nói, từ hành động đến biểu hiện, từ trong ra ngoài, Minh Bạch đang lấy lùi làm tiến, dụ dỗ Chi Đạo, muốn nhân lúc cô chưa nhận thức được gì mà lôi kéo cô cùng chìm xuống bể dục vọng.
Cô sợ cái gì?! Rõ ràng trong loại chuyện này, cô còn bạo dạn to gan hơn anh nữa mà. Cũng không phải hai người chưa từng làm qua?! Không phải người ta nói quen tay hay việc sao?! Cô sợ cái gì?! Chi Đạo càng nghĩ càng không cam lòng để Minh Bạch điều khiển tay mình nữa, cô cũng không phải con rối của anh, cộng thêm dục vọng đã bị đánh thức, Chi Đạo lập tức vươn tay, bắt lấy cổ áo của thiếu niên.
“Đương nhiên là không!”
Nghe vậy, Minh Bạch chậm rãi buông tay cô ra, thiếu niên tình nguyện bị thuần phục, đôi tay đặt sau lưng, hai tròng mắt nhìn thẳng vào đôi mắt có chút hoảng loạn của Chi Đạo.
Chi Đạo ấp a ấp úng: “Anh… Không phải anh ghét em làm những chuyện như vậy…”
“Anh không có.” Minh Bạch chậm rãi nghiêm túc trả lời cô.
Nghe vậy, Chi Đạo hạ quyết tâm, cô muốn tìm hiểu rõ ràng xem tại sao anh lại trốn tránh cô: “Vậy mấy ngày nay vì sao anh… Trốn em?”
Minh Bạch nhìn cô một cái, không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu qua một bên, chột dạ.
Chi Đạo nhìn hai hàng lông mi dài của thiếu niên rủ xuống, vẻ mặt muốn nói lại thôi, thần thái mông lung. Trong đầu chợt lóe ra một ý tưởng, suy nghĩ đó mạnh mẽ như sao hỏa đụng vào địa cầu, Chi Đạo vô thức thả lòng bàn tay đang nắm lấy cổ áo anh.
Minh Bạch… Chi Đạo nhìn thiếu niên, không rõ suy nghĩ trong đầu mình lúc này.
Thì ra… Minh Bạch…. Thẹn thùng?
Nhưng bây giờ anh không còn trốn tránh cô nữa, thâm chí còn chủ động cầm tay cô, bảo cô giở trò với anh? Tất cả là nhờ mấy bộ phim trong cái USB mà cô cho anh?
Chi Đạo chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình, chậm chạp không động đậy. Cô hẳn nên giống như lần trước, hóa thân thành yêu nữ, đứng trên thần đàn từ trên nhìn xuống dưới, hứng thú quan sát anh, xem anh biến thành “Dâm oa đãng phụ”, khuất nhục cầu hoan. Nhưng lần này, Chi Đạo lại bị ánh mắt của Minh Bạch nhìn đến đánh mất dũng khí như lần trước. Chi Đạo chậm chạp do dự vén áo trên của Minh Bạch lên, bàn tay nhẹ nhàng phủ lên cơ bụng non mềm lại kiên cố của thiếu niên, cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm lên những rãnh cơ bắp trên bụng anh.
Chi Đạo tự nhủ, như thế này chẳng khác gì tên ăn trộm nhỉ? Cô không khỏi giương mắt lên nhìn anh.
Minh Bạch nhẹ nhàng híp mắt, như trẻ con vừa thức tỉnh. Thời điểm vừa mới tỉnh giấc chính là lúc con người yếu đuối mất cảnh giác nhất, cũng là lúc ngây ngô quyến rũ nhất, thậm chí chỉ một cái chớp mắt cũng có thể quyến rũ người đối diện, mỹ nhân thất trinh, thân bất do kỷ. Thiếu niên lại sở hữu làn da xinh đẹp, từ trên xuống dưới trắng nõn không tì vết, điều này càng khơi gợi dục vọng ngược đãi trong lòng người nhìn. Gương mặt anh là sự kết hợp giữa dịu dàng và quyến rũ, là sắc thái mà ma quỷ yêu nhất: Thiếu niên nên bị trói trên lưng ghế, ngón thon dài bị siết chặt, tái nhợt, gương mặt sạch sẽ thanh lệ tràn đầy dục vọng. Đôi mắt trống rỗng, vạt áo to rộng che đậy những dấu hôn đỏ thẫm rậm rạp.
Nghĩ thế, Chi Đạo thật sự dời tầm mắt xuống, nhìn cổ tay của anh. Thật trắng, thật yếu ớt, thậm chí cô còn có thể nhìn rõ mỗi một mạch máu nhỏ xanh xanh, nơi đó không có dấu hôn.
Chi Đạo thầm mắng mình đúng là bị ma quỷ ám ảnh, vậy mà lại thật sự cảm thấy Minh Bạch nên bị ngược đãi, bị trói chặt mới thích hợp với dung mạo rực rỡ và vẻ mặt quyến rũ của anh hiện tại. Anh chính là Minh Bạch. Bên ngoài thì ra vẻ cao lãnh, bên trong thì lại thẹn thùng, ngây thơ. Nhưng dù cho anh có thực sự ngây thơ đi chăng nữa, thì cũng không thể tùy tâm sở dục, muốn làm gì thì làm với anh được. Hơn nữa…
Vì sao… vì sao mỗi lần đều do cô chủ động? Cứ tiếp tục nhiều lần như vậy, cô sẽ biến thành sắc nữ dâm đãng trong ấn tượng của Minh Bạch mất. Chi Đạo chỉ muốn mình cũng giống như anh, xây dựng một hình tượng tốt đẹp như thiếu nữ thanh cao cấm dục, có được không? Nhịn, phải nhịn xuống!
Ánh mắt Chi Đạo lướt qua chiếc bánh kem dâu tây mà cô lỡ tâm huyết dâng trào mua trước khi đến đây. Bánh kem đã bị ăn hơn nữa, giờ đang nằm cô đơn trên bàn trà. Chi Đạo nhìn nó một lúc, đột nhiên muốn ăn bơ.
“Em có hơi đói bụng…” Chi Đạo buông thiếu niên ra, nhoài người ra cầm lấy chiếc bánh kem.
Minh Bạch kề sát sau lưng cô, cái mũi lặng lẽ ngửi mùi hương quen thuộc, là mùi đào ngọt ngào. Anh cảm thấy mỹ mãn, thở dài.
Chi Đạo hoàn toàn không phòng bị, bị ảnh nuông chiều đến mức không nhận biết được nguy hiểm. Còn Minh Bạch lại đang suy nghĩ: Tại sao cô lại thơm ngọt như thế?
Nhưng không thể dung túng cho cô mãi như vậy được. Mỗi lần đến, Chi Đạo lại cắn một ngụm lên trái tim của anh rồi mang theo mảnh nhỏ đó chạy trốn, để lại một mình anh chìm đắm trong bể tình. Chi Đạo thích anh mềm yếu, anh cũng chỉ ngoan ngoãn trước mặt một mình cô. Nhưng không thể cứ mãi như vậy.
Minh Bạch nhìn cô ăn bánh kem, kem trắng dính lên miệng, Chi Đạo vô thức liếm môi, năm ngón tay cũng dính toàn bơ trắng trắng mềm mềm.
Hầu kết của Minh Bạch khẽ lăn lộn. Đột nhiên anh muốn học Toyotomi Hideyoshi trêu chim. (1)
Vì thế, Minh Bạch nắm lấy tay cô, kéo lên bên miệng. Chi Đạo nghi hoặc hỏi: “Anh cũng muốn ăn sao?”
Minh Bạch nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Anh không thích ăn mấy thứ này.”
Rồi thiếu niên cúi đầu, giọng điệu nhẹ nhàng từ tốn, nói: “Anh giúp em làm sạch mấy ngón tay này.”
Ngón tay như ngọc được thiếu niên ngậm vào trong miệng, cảm nhận được vách tường non mềm trong khoang miệng của anh. Đầu lưỡi Minh Bạch uốn lượn như rắn, đảo quanh những ngón tay của cô, cảm giác ướt át ấm áp như được bao bọc trong hang động. Đôi lúc, răng nanh của Minh Bạch sẽ vô tình cọ qua thịt trên đầu ngón tay, Chi Đạo ngay lập tức cảm thấy dòng điện lướt qua khiến ngón tay cô run rẩy. Thiếu niên rũ mắt, vẻ mặt nghiêm túc, bắt chước chú mèo liếm lông, cứng rắn và mềm mại hoà vào làm một, kéo cô hoà chung cảm xúc với anh.
Dục vọng của thiếu nữ bị khiêu khích, tâm trạng kích động giống như như tàu lượn siêu tốc, không ngừng rớt xuống lại không ngừng lên cao, trái tim trong lồng ngực vĩnh viễn cứ điên cuồng đập mạnh, lung lay trên vách đá. Cứ như ngay giây tiếp theo thôi, cô sẽ táng thân trong biển lớn.
Chi Đạo vội vàng rút ngón tay ra, cầm lấy miếng dâu tây trên mặt bánh kem nhét vào trong miệng anh. Cả người hoảng loạn bất an: “Vậy anh ăn cái này di.”
Một nửa miếng dâu tây bị Minh Bạch ngậm trong miệng, một nửa còn lại lơ lửng bên ngoài. Anh khẽ liếm môi, cảm nhận hương vị nồng đậm của kem bơ hòa quyện với vị chua ngọt của dâu tây, ngón tay chậm rãi xoa xoa gò má cô. Bàn tay to lướt qua sườn mặt, đôi môi ngậm chặt miếng dâu tây, hơi thở như gió nóng sáp lại gần cô.
Mọi âm thanh đều biến mất khi hai đôi môi chạm vào nhau, vách tường mềm mại, nước bọt ngọt ngào kết hợp với hương hoa quả hỗn hợp, thơm ngọt như giấc mộng đẹp. Động tác của Minh Bạch dịu dàng như nước, thiếu niên lưu loát liếm hết mọi nơi trong khoang miệng cô, đút nước bọt của mình vào thực quản của cô. Chi Đạo cũng như vậy, im lặng cắn nuốt đối phương, hai người quấn quýt bên nhau mặc kệ thời gian, đến chết mới thôi.
Chi Đạo thở dốc, phun ra nuốt vào hơi thở của anh. Minh Bạch nhìn cô, đôi mắt ôn nhu như sống dao, không quá sắc bén nhưng lại khiến người nhìn không tự chủ mà lạnh người .
Anh kéo cô lại gần mình hơn chút.
Minh Bạch chậm rãi áp sát vòng eo nhỏ nhắn của cô, bàn tay chuyển xuống vòng eo của cô. Chỉ một thoáng dùng lực, lưng Chi Đạo đã chạm vào lưng ghế sô pha, còn Minh Bạch thì đè phía trước cô. Động tác đột ngột của anh dọa trái tim Chi Đạo giật nảy, không ngừng đập mạnh.
Minh Bạch nắm lấy hai cổ chân cô, dịu dàng cúi đầu, đột nhiên hỏi cô: “Chi Đạo, em thích anh sao?”
Chi Đạo giương mắt nhìn anh rồi lại rũ mắt, nhẹ nhàng gật đầu.
Thiếu niên lặng yên nhẹ nhàng đè hai chân cô lên trước ngực, hạ bụng dán lên đáy cốc mềm mại. Địa phương mẫn cảm của Chi Đạo tiếp xúc với thứ hung khí nóng rực cứng ngắc của thiếu niên, không dám nhúc nhích. Rõ ràng phía dưới đã nóng rực như chuẩn bị bùng nổ mà sắc mặt Minh Bạch vẫn bình tĩnh lạnh lùng giống thứ đồ chơi phía dưới hoàn toàn không phải của anh vậy. Hai bên thái cực tương phản mãnh liệt, cứ như bên cạnh một Minh Bạch thuần khiết ngây thơ còn có một Minh Bạch nhanh nhẹn dũng mãnh.
Một Minh Bạch muốn tặng cô một hồi ức nóng bỏng khắc sâu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận