Chương 885

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 885

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tập đoàn Đường Thị vươn rộng ra nước ngoài, hạng mục này trải qua tay anh ta, anh ta không thể để cho những tâm huyết này hủy trong tay Đường Nghị dốt đặc cán mai kia.
Huống chi hiện thực thay đổi, đế quốc buôn bán ở nước ngoài nhất định phải từ tay Lục Nhất Hoài anh ta khai sáng.
Lâm Chi Nam nghe xong, vành mắt đỏ lên, cô không nói ra bất kỳ lời cản trở nào.
“Anh đi đi.” Cô nói “Em đã xin suất trao đổi sinh viên với bên MIT, chỉ sợ chưa đến một tháng nữa cũng sẽ đi sang Mỹ.”
Sợ hãi anh ta hiểu lầm mình chạy trốn, Lâm Chi Nam còn nói thêm.
“Em thật sự muốn ra bên ngoài nhìn xem, em luôn cảm thấy ở Đế Đô mình sẽ mãi là một đứa nhỏ chưa trưởng thành, muốn đi xem phong thổ nhân tình khác nhau.”
“Ừm.” Chuyện này Lục Nhất Hoài đã sớm biết.
Gió vẫn đang thổi lúc thì đập vào cửa kính xe, anh ta trầm mặc một lúc rồi hỏi.
“Nam Nam, em yêu anh sao?”
Từ khi hiểu rõ chân tướng, vấn đề này trở nên thâm căn cố đế trong lòng anh ta.
Tất cả các nghi hoặc phỏng đoán nói cho cùng là vì không tự tin với bản thân, chẳng qua là có người đàn ông sớm biết rõ một phần chân thật nhất của cô, mỗi lần cô yếu ớt nhất đều có thể ở bên cạnh vươn tay giúp đỡ.
Lục Nhất Hoài hận thời vận không đủ, hận chính mình không đủ nhạy bén.
Nếu như anh ta sớm biết những chuyện này, có thể vì cô mà làm không thua kém bất kỳ ai.
Đêm tối khó lường, lại có ánh đèn xuyên qua lá cây ngô đồng và cửa sổ xe mông lung chiếu lên mặt hai người, mắt bọn họ đen nhánh lại thanh tịnh, không giữ lại chút nào.
Lâm Chi Nam liếm môi một cái.
“Trước đó em không hiểu thứ gọi là tình yêu này…”
Cô thăm dò nhìn xuống anh ta, người đàn ông chuyên chú nghe, không quấy rầy cô, Lâm Chi Nam lại một lần nữa lên tiếng.
“Chỉ cảm thấy thứ như tình yêu không quan trọng mấy, bởi trong cuộc sống mười mấy năm trước đó của em đã sớm quen với giao dịch lấy vật đổi vật.
Anh biết không? Em chính là kiểu người đi xem phim tình yêu có thể trào phúng nhân vật chính yêu nhau, em luôn cảm thấy thứ mà bọn họ gọi là tính yêu chính là trứng gà, sớm muộn gì cũng sẽ bốc mùi.”
Lâm Chi Nam nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Thế nhưng khi cùng anh nói chia tay, nghe được tiếng súng vang lên chỗ con hẻm nhỏ kia, sau đó lại là nửa tháng không có tin tức của anh, em càng ngày càng nghĩ nhiều đến trước kia.”
“Anh nhẫn nại tính tình dạy em thuật phòng thân, không gọi được điện thoại sẽ lái xe khắp Thượng Hải đi tìm em, nghe thấy em khóc thì vô cùng lo lắng chạy tới, vì muốn cho em niềm vui bất ngờ còn ngàn dặm xa xôi chạy đến Yến Đại, còn có ở hẻm nhỏ vì em mà ném sống chết ra sau đầu…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận