Chương 884

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 884

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng thở dốc của Lục Nhất Hoài vang lên bên tai Lâm Chi Nam, cả người anh ta trần trụi, cho dù là lúc không làm, anh ta vẫn phải đè cô kín không một khe hở, một tay để ở sau đầu cô làm gối dựa.
Tư thế thân mật không khoảng cách này cô giống như búp bê trong túi anh ta.
Môi Lục Nhất Hoài hôn rời rạc lên cổ cô, đi lên yêu thương hôn lên môi người phụ nữ.
Lâm Chi Nam hờn dỗi nghiêng đầu đi.
Anh ta thấp giọng cười một tiếng, tay tìm được bờ mông cô xoa nắn.
“Còn đau hả?” Vừa nói vừa nắm tay cô để lên mông mình.
“Hay là em đánh lại đi, bao nhiêu anh cũng chịu.”
Lâm Chi Nam đẩy anh ta ra.
“Anh tránh ra ”
Thế nhưng người đàn ông này mà chịu nghe lời cô nói thì có quỷ, vô lại không đi, còn cong tay nhéo mũi cô, trong mắt là sự mềm mại không khỏi khiến trái tim Lâm Chi Nam thua cuộc.
“Nửa tháng này anh đi đâu thế?” Chính bản thân cô cũng không phát hiện ra được trong lời nói của mình có bao nhiêu oán trách.
“Vì sao ngày mai lại phải đi Anh?”
Trong xe yên tĩnh lại tĩnh mịch, Lục Nhất Hoài không nói chuyện, giống như không ngửi đủ mùi thơm trên người cô, anh ta vùi mặt vào chỗ sâu nhất trên bả vai Lâm Chi Nam.
Nửa trước của vấn đề anh ta không đáp, có một số việc nếu để cô biết cũng chỉ tăng thêm lo lắng.
Huống chi liên quan đến một ít bí mật, biết sẽ chỉ hại đến cô.
“Nam Nam, nửa đời trước Lục Nhất Hoài này xem như được chăng hay chớ, bởi vì có tổ tiên phù hộ lại tự nhận thông minh, trải qua cuộc sống đần độn u mê.” Sau tình du͙c, giọng nói Lục Nhất Hoài khàn khàn quét qua tai Lâm Chi Nam, hơi ngứa.
“Nhưng bây giờ không thể như vậy nữa, bởi vì cô gái mà anh ta muốn quá quý giá, quá độc nhất vô nhị, hiện tại những thứ trong tay mà anh ta có, nâng đến trên tay cô ấy đều giống như coi khinh cô ấy.”
Lục Nhất Hoài biết từ nhỏ đến lớn Lục Chinh và mình không hợp nhau, nhưng vài câu mắng mỏ ở khu nhà cũ kia từng câu từng chữ khắc sâu vào trong tim Lục Nhất Hoài.
“Tài phú quyền lợi và quan hệ mà bây giờ con có được, căn nguyên của nó đều từ nhà họ Lục.”
“Lục Nhất Hoài, rời khỏi những thứ này, con tính là gì?”
Mười lăm ngày đêm không có cô, ngay cả từng giây từng phút ban ngày cũng trở nên dài đằng đặc, bây giờ bên ngoài sấm sét vang dội, Lục Nhất Hoài lại cảm thấy trong lòng yên tĩnh.
Anh ta nói.
“Cô nhóc mà anh thích vừa kiêu ngạo lại mềm lòng, mạnh miệng lại vô cùng yếu ớt, hy vọng tương lai cho dù cô ấy có xin anh một tòa thành, một vì sao, anh đều có thể hoàn toàn dựa vào năng lực của mình đưa đến cho cô ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận