Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

sĩ nói xong, hắn cũng nghĩ nên gần gũi với vài người phụ nữ khác.
Chỉ là Minh Thiếu Diễm phát hiện, sự khoan dung và kiên nhẫn của bản thân vĩnh viễn chỉ giới hạn trong một người con gái.
Nữ minh tinh xinh đẹp mỹ lệ, nữ đối tác độc lập mạnh mẽ…
Hầu như hắn đã tiếp xúc với rất nhiều người phụ nữ
“Tài giỏi xinh đẹp”
, nhưng cuối cùng hình ảnh cuốn lấy tâm trí hắn nhiều nhất vẫn là má lúm đồng tiền nho nhỏ kia.
Đái Na sai trợ lý chuẩn bị rất nhiều hình để lập fanclub cho Đường Đường.
Mấy bức hình này đều lấy từ chỗ Đái Na.
Hắn không thể gặp cô thì dùng cách này để nhìn cô một cái, hẳn là được nhỉ.
Minh Thiếu Diễm sống gần hai mươi tám năm, đây là lần đầu tiên nội tâm hắn do dự thiếu quyết đoán như vậy.
Hắn không ngờ thứ tình cảm không nên tồn tại này có thể làm một người trở nên hèn mọn đến mức này.
Ảnh chụp đặt trong phòng nghỉ ngay cả Jason cũng không biết, nhưng khéo thế nào đúng lúc hôm nay hắn không nhịn được mà đem những bức hình đó ra xem, đang xem lại có khách đến nên chưa kịp cất đi.
Kết quả đúng lúc bị Đường Đường phát hiện đống ảnh chụp này.
Đầu ngón tay Minh Thiếu Diễm lạnh toát, cả người có chút cứng đờ, làm bộ như không có việc gì hỏi Đường Đường.
“Cháu đến đây ký hợp đồng, thuận tiện lên đây xem chút”
, Đường Đường ngây người cúi đầu nhìn ảnh chụp, do dự mở miệng,
“Chú nhỏ, ở đây sao lại có ảnh chụp của cháu?”
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm hơi run lên, mờ mịt làm người ta không nhìn thấu,
“Đái Na nói phải lập một cái fanclub cho cháu, đây là ảnh được chọn.”

“À”
, Đường Đường một lần nữa đặt ảnh chụp lên bàn.
Trong lòng ẩn ẩn nổi lên sự thất vọng.
Nhất thời cô cũng không hiểu vì sao.
Minh Thiếu Diễm ngồi trên sô pha cạnh bàn trà, tựa như chuyện gì cũng chưa xảy ra dời đi đề tài,
“Đã ký hợp đồng chưa?”

“Ừm”
, Đường Đường đem túi xách ôm vào ngực,
“Đã ký rồi.”

“Khi nào vào đoàn.”

“Ngày mười tháng sáu.”
Nhanh như vậy.
Ngày tám tháng sáu thi xong, ngày mười liền vào đoàn, sau khi vào đó có lẽ một tháng, hai tháng đều không thể gặp mặt.
Nhưng, đây không phải là điều bác sĩ muốn sao?
Đầu ngón tay Minh Thiếu Diễm gõ một nhịp, mắt đen như mực phát ra ánh sáng nhợt nhạt.
Hồi lâu hắn mới lơ đãng nói,
“Cũng tốt.”
Thật sự rất tốt, Đường Đường dần trưởng thành, sau này khi chính thức vào giới giải trí cô sẽ giống như những nghệ sĩ khác, trở nên rất bận, mỗi năm có hơn nửa thời gian không ở nhà.
Thời gian qua lâu, khoảng cách xa, cảm tình cũng sẽ theo đó phai nhạt.
Lại sau đó cô sẽ gặp được người mình muốn sống chung cả đời rồi mang người đó tới gặp hắn, chú ruột của cô…
Bàn tay Minh Thiếu Diễm nắm chặt.
Hắn phát hiện mình không thể nghĩ đến cảnh tượng đó, chỉ cần nghĩ đến trong lòng sẽ tức giận không chịu được.
Đường Đường phát hiện sắc mặt Minh Thiếu Diễm không rốt, nhưng không biết hắn có chuyện gì.
Tan tầm, Đường Đường theo Minh Thiếu Diễm xuống lầu, trong ánh mắt chăm chú của một đống người lên xe Minh Thiếu Diễm.
Thời tiết dần nóng lên, Đường Đường về nhà, cơm nước xong lại chạy bộ một hồi nên có chút nóng.
Đột nhiên cô muốn uống chút cà phê.
Đường Đường bỏ một phần ba đá vào ly cà phê, nhiêu đó có thể đảm bảo cà phê đủ lạnh.
Làm một ly cà phê đá khác với cách pha thông thường nhưng nhìn chung cũng rất có mỹ cảm.
Từ từ rót cà phê vào sẽ tạo một lớp cà phê rất đẹp, sau đó nhẹ nhàng đánh một chút bơ vẽ bông hoa xinh xinh lên đó.
Đã lâu rồi cô không làm mấy việc tỉ mỉ thế này có điều hiệu quả cũng không tệ lắm.
Dì Trình tò mò đi qua xem Đường Đường vẽ hoa, liên tiếp nói Đường Đường khéo tay.
Đường Đường vui vẻ bưng cà phê ra ngoài đặt trên bàn.
Đang chuẩn bị nhấm nháp hương vị liền thấy Minh Thiếu Diễm nhíu mày nhìn cô.
Đường Đường sửng sốt, đem ly cà phê chưa được uống đẩy đẩy về phía trước,
“Chú nhỏ, hay là chú thử đi.
Cháu thêm đường hơi nhiều, không phải theo khẩu vị của chú nhưng hẳn là cũng uống được.”
Minh Thiếu Diễm nhìn ly cà phê lạnh trước mặt.
Thật xinh đẹp.
Nhưng…
Bộ dạng Đường Đường đau bụng phát run chợt xuất hiện trước mắt hắn.
Nương theo ký ức không hay đó, Minh Thiếu Diễm yên lặng đem đống tạp niệm trong lòng vứt xuống nhắc nhở Đường Đường,
“Hai ngày nay đừng uống đồ lạnh.”
Đường Đường sửng sốt quay đầu,
“Vì sao?”

“Hôm nay là ngày mười lăm.”
Ngày mười lăm thì làm sao?
Minh Thiếu Diễm không giải thích mà nói tiếp,
“Dì Trình đang làm a giao*.
Còn cà phê để mấy ngày nữa rồi uống.”
*A giao hay còn gọi keo da lừa có công dụng trị đau lưng, mất ngủ, rong huyết, đau lưng, đau bụng, bổ máu,…
A giao?
Đường Đường rốt cuộc cũng hiểu.
Sau khi phản ứng, lỗ tai cô có chút nóng lên.
Tháng trước chắc là vào thời gian này cô ăn hai ly kem đến đêm đau muốn ngất xỉu.
Bình thường mấy ngày đó cô đều không nhớ được thời gian, trước kia đều có trợ lý nhắc nhở!
Nhớ tới cảm giác kia, Đường Đường không dám đụng ly cà phê nữa.
Cô có chút xấu hổ đến phòng bếp tìm dì Trình.
Dì Trình lấy rượu dùng để nấu a giao ra chuẩn bị đun.
Trong lòng Đường Đường khẽ động, quay đầu lại nhỏ giọng hỏi dì Trình,
“Dì Trình, là chú nhỏ kêu dì làm a giao sao?”

“Cũng không phải vậy”
, dì Trình đảo a giao nói,
“Thiếu Diễm nói cháu tới kỳ sẽ đau bụng.
Bụng đau thì nhất định là cung hàn rồi nên dì mua chút da lừa làm a giao.
Vậy mới nói, đứa nhỏ này, bụng đau còn uống đồ lạnh…”

“…
Không uống nữa”
, Đường Đường bỗng nhiên nhớ cảnh tượng cô đau đi không nổi, cuối cùng Minh Thiếu Diễm ôm cô lên lầu.
Ngực ấm áp, tiếng tim đập vang dội, còn có hương rượu nhàn nhạt dây dưa quyện lấy nhau.
Bên tai nong nóng, trái tim cô cũng vậy, tựa như bên trong có một ly rượu nóng, say nồng, ấm áp.
– — Khoảng cách đến ngày thi lớn học còn hai mươi ngày nữa.
Gần đây công việc chính của các giáo viên dần chuyển sang việc điều tiết tâm trạng của học sinh, không còn điên cuồng giảng đề như trước nữa.
Lần thi thử cuối cùng cũng đơn giản hơn nữa lần trước rất nhiều, nghe nói làm vậy để học sinh có thêm tự tin.
Giáo viên toán trên bục nói thẳng,
“Bài thi lớn học cũng khó như bài thi thử thôi…”
Điện thoại rung lên nhưng trong giờ toán Đường Đường không dám nhìn điện thoại.
Khi tan học lấy xem, thì ra là tin nhắn của tài xế nói hôm nay anh ấy có việc nên chú Lý sẽ đón cô.
Nhưng không phải chú Lý còn phải đón Minh Thiếu Diễm sao?
Đường Đường định gửi tin nhắn hỏi Minh Thiếu Diễm nhưng lại cảm thấy mấy việc nhỏ không nên quấy rầy hắn.
Vì thế lại đưa cất điện thoại đi.
Tan học, cùng đám Phong Thiên Dương, Đổng Ngọc đi về hướng cổng trường, quả nhiên không thấy chiếc Bentley thường đến rước cô.
“Anh Tiểu Trần hôm nay đến muộn sao?”
Phong Thiên Dương hỏi cô.
“Anh ấy có chút việc nên hôm nay không tới”
, Đường Đường giải thích.
“Vậy cậu có muốn đi chung xe không, thuận tiện đưa cậu về.”
Đường Đường thấy chiếc Maybach quen thuộc, bên môi liền nở nụ cười,
“Không cần đâu.”
Xe vững vàng dừng trước mặt, Đường Đường vốn định mở cửa xe sẽ nói
“Cảm ơn chú Lý”
, nhưng lại thấy Minh Thiếu Diễm đang trong xe.
Đường Đường theo bản năng nhìn đồng hồ.
5 giờ 27 phút, Minh Thiếu Diễm vĩnh viễn tan tầm lúc sáu giờ hôm nay sao về sớm như vậy?
Mấy người Phong Thiên Dương cũng thấy Minh Thiếu Diễm.
Tuy thấy không nhiều nhưng cũng xem như từng gặp mặt, bộ dạng không nói không cười của Minh Thiếu Diễm luôn như vậy, lúc nào cũng khiến người khác phải dừng bước.
Phong Thiên Dương cười hai tiếng,
“Chào chú Minh.”
Đường Đường nhíu mày.
Bản thân gọi chú nhỏ thì không thấy có vấn đề gì nhưng sao Phong Thiên Dương gọi chú lại thấy kỳ quái như vậy?
Chú là xưng hô dành cho người lớn tuổi, trong khi Minh Thiếu Diễm mới hai mươi tám tuổi, không đúng, là hai mươi bảy nha.
Tạm biệt cùng mọi người, vừa lên xe Đường Đường đã hiếu kỳ nói,
“Chú nhỏ, hôm nay sao chú lại về sớm vậy?”

“Chín giờ tối nay chú lên máy bay sang Mỹ nên về nha lấy vài thứ.”
Minh Thiếu Diễm giải thích.
Đường Đường bất ngờ,
“Đi công tác à?”

“Ừ.”

“À”
, Đường Đường gật đầu, lát sau lại hỏi,
“Chú đi mấy ngày?”

“Năm ngày.”
Chú Lý đang lái xe cảm thấy kỳ quái vô cùng.
Lấy thứ gì mà phải về nhà một chuyến?
Dù thứ đó có quan trọng thì sai Jason về nhà lấy là được mà?
Đằng này Minh Thiếu Diễm một hai phải tự mình về.
Tiện đường còn đón Đường tiểu thư về nhà.
Chú Lý cảm thấy rất kỳ lạ nhưng không dám hỏi.
Tới nhà, Minh Thiếu Diễm lên lầu rồi nhanh chóng đi xuống.
Trước khi đi còn vòng lại,
“Hai ngày nay đừng ăn đồ lạnh, đừng đụng nước lạnh.
Buổi tối cũng không được thức đêm, phải nghỉ ngơi sớm một chút.
Nếu cảm thấy không thoải mái thì nhớ kêu Đái Na xin nghỉ, ở nhà nghỉ ngơi.”
Chú Lý đứng một bên nhìn Minh Thiếu Diễm thường ngày khiệm lời, nói thừa một chữ cũng tiếc nay lại biến thành cha già, nhất thời ông cảm thấy không quen.
Ngược lại dì Trình đã sớm thấy qua vẻ mặt
“Cha hiền”
của Minh Thiếu Diễm khi Đường Đường tham gia
“Lữ hành hoa lộ”
, cho nên dì rất bình tĩnh.
Minh Thiếu Diễm nói gì, Đường Đường đều đồng ý.
Cô cảm thấy mình có chút kỳ lạ, Minh Thiếu Diễm lải nhải nói một đống cô đều không cảm thấy phiền, còn rất bằng lòng nghe.
Trước giờ cô đều muốn trở thành một người phụ nữ trưởng thành, nhưng từ khi biến thành Đường Đường, quen biết Minh Thiếu Diễm, có lẽ cô đã lún sâu vào thân phận cháu gái này.
Bây giờ cô thậm chí có thói quen nghe lời Minh Thiếu Diễm nói, cũng rất thích nghe.
Đường Đường cảm thấy bản thân hiện tại quả thật giống một đứa trẻ ba tuổi, không đến đứa trẻ ba tuổi cũng không đúng…
Phải là kẻ thiểu năng, không muốn suy nghĩ gì cả.
Đường Đường lắc lắc đầu, đem mấy thứ lung

Bình luận (0)

Để lại bình luận