Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

hiện tại của cô có mấy phân mấy lượng cô đều biết.
Lấy được kịch bản thế này có lẽ Đái Na là tốn không ít công sức.
Ngày tám tháng sáu kì thi lớn học kết thúc, ngày mười tháng sáu là vào đoàn phim.
Thời gian thế này Đường Đường cũng khá vừa ý.
Ngay khi chuẩn bị ký tên lên, đột nhiên cô nhớ đến một chuyện.
Đường Đường ngẩng đầu hỏi Đái Na,
“Tiền đóng phim em muốn lấy trước khi bắt đầu quay có được không?”
Đái Na:……
Cô thật sự không rõ, Đường Đường vì sao lại cần tiền, còn cần gấp như vậy.
Đại đa số diễn viên đều là quay chụp xong mới lấy tiền.
Đương nhiên đây cũng không phải là quy định bắt buộc, chỉ cần bàn bạc trước khi ký hợp đồng là được.
Tiền đóng phim nhiều hay ít, ngày nhận và cách nhận tiền thế nào đều có thể quyết định trước.
Đái Na thật sự nhịn không được,
“Em đang rất cần tiền?”

“Ừm”
, Đường Đường gật đầu,
“Em muốn mua vài thứ.”
Trước đây cô đã quyết phải mua cho Minh Thiếu Diễm một chiếc xe.
Sinh nhật Minh Thiếu Diễm vào tháng tám.
Từ đây cách tháng tám còn hơn hai tháng, mua xe ở nước ngoài thời gian nhận được ngắn nhất là một tháng, còn nếu chậm thì có thể kéo dài hai đến ba tháng mới nhận được.
Vậy nên muốn lấy được xe vào tháng tám thì tháng sáu bắt đầu đặt đã xem như không còn sớm nữa.
Hiện tại trong tay cô chỉ có tiền tham gia
“Lữ hành hoa lộ”
lúc trước, nhiêu đó căn bản không đủ.
Thế nên bây giờ cô mới muốn mau chóng đóng phim để lấy thêm tiền.
Chuyện mua xe này Đường Đường không định nói cho Minh Thiếu Diễm, đợi đến lúc đó tạo một bất ngờ cho hắn.
Đái Na là cấp dưới Minh Thiếu Diễm nên Đường Đường quyết định không nói cho cô ấy.
Mua thứ gì lại cần nhiều tiền như vậy, còn cần rất gấp?
Đái Na vô cùng nghi hoặc, đáng tiếc hỏi lại Đường Đường không nói.
Không nói thì không nói, chuyện đưa tiền trước khi đóng phim cũng không phải chuyện gì không thể.
Đem yêu cầu kết toán tiền đóng phim trên bản hợp đồng phải gửi cho đạo diễn sửa lại lần nữa.
Sau đó đó Đường Đường xem thêm chút, lúc này mới vừa lòng ký tên.
Nhìn thời gian, đã là bốn giờ rưỡi chiều, hôm nay cô đã xin nghỉ học buổi chiều nên không cần phải về trường.
Đường Đường cầm túi xách lên trực tiếp về nhà.
Ấn cửa tháng máy, khi cửa thang máy mở Đường Đường định đi vào nhưng thấy người bên trong thang máy, cô hơi sửng sốt.
Là Tưởng Dung.
Bước chân Đường Đừng chững lại.
Sắc mặt Tưởng Dung cũng cứng đờ.
Chuyện Đường Đường là cháu gái Minh thiếu chỉ có bạn bè thân thiết và những người Minh Thiếu Diễm tin tưởng biết.
Tuy Tưởng Dung đã dùng hết biện pháp để chen vào cuộc sống của Minh Thiếu Diễm nhưng vẫn dậm chân bên ngoài.
Trước đây cô còn cố ý hỏi thăm thời gian đến sân golf của Minh Thiếu Diễm, nhưng từ đầu tới cuối Minh Thiếu Diễm đều không nói với cô.
Còn những người có quan hệ không tốt với Minh Thiếu Diễm như đám Thẩm Minh Vũ lại trả lời có cũng như không.
Mấy ngày trước, một người quen bên sân golf nói với cô, hôm đó Minh Thiếu Diễm dẫn theo một cô gái đến.
Sở dĩ nhớ rõ chuyện này là vì cô gái kia là minh tinh, chính là người rất nổi tiếng gần đây – Đường Đường.
Người bạn kia nói Minh Thiếu Diễm chẳng những tự mình dạy Đường Đường đánh golf, cuối cùng hai người còn cùng nhau rời đi.
Tưởng Dung nghe được trong lòng không biết ê ẩm bao nhiêu.
Trước đây cô đã cảm thấy Minh Thiếu Diễm ký hợp đồng với Đường Đường kỳ lạ nhưng nghĩ đến tính cách của Minh Thiếu Diễm…
Cô như thế nào cũng không tin Minh Thiếu Diễm có thể nhìn trúng một cô gái nhỏ hơn hắn nhiều tuổi như vậy, hơn nữa đó còn là một minh tinh nhỏ chỉ có khuôn mặt.
Kết quả nghe mấy lời của người quen kia, Tưởng Dung không thể không tin.
Hiện giờ nhìn thấy Đường Đường, Tưởng Dung thậm chí còn không muốn che dấu sự kinh rẻ và không vui của minh,
“Không lên sao?”
Tưởng Dung nhìn thẳng vào mắt Đường Đường nói sau đó khϊếp sợ phát hiện ánh mắt của cô gái trước mắt cũng không hề tốt.
“Không lên, tôi đi xuống”
, Đường Đường lắc đầu, lùi hai bước.
Chờ thang máy đóng lại, nhìn con số trên thang máy nhảy đến tầng cao nhất, mày Đường Đường hơi nhíu.
Đái Na ra ngoài thấy Đường Đường vẫn còn ở đây nên thuận miệng hỏi cô làm sao vậy.
“Vừa rồi em thấy một người”
, Đường Đường nói,
“Lần trước hình như đã từng gặp qua, là một cô gái rất xinh đẹp họ Tưởng.”

“Tưởng Dung à”
, Đái Na bừng tỉnh lớn ngộ,
“Cô ta là chủ biên của tạp chí XX.
Bên đó vẫn luôn hợp tác với công ty chúng ta nên cô ta thường xuyên đến tìm chú nhỏ em.”
Nói xong lại quan sát xung quanh, thấy không có ai liền cười cười nói nhỏ bên tai Đường Đường,
“Cô ta theo đuổi chú nhỏ của em đáng tiếc chú nhỏ của em còn không nhìn đến cô ta.”
Gia cảnh Tưởng Dung tốt, bản thân lại địa vị cao, trong công ty này ngoại trừ Minh Thiếu Diễm thì không có ai lọt vào mắt cô ta.
Đái Na đối với cô ta cũng không có ấn tượng tốt.
Gần đây thấy Tưởng Dung theo đuổi Minh Thiếu Diễm cực khổ như vậy, Đái Na cảm thấy vô cùng hả hê.
Đường Đường nghe được lời này lại nghĩ ra ý khác.
Gần đây Minh Thiếu Diễm đều trốn cô, đặc biệt là lúc hai người ở chung.
Lần nào cũng là có thể trốn xa bao nhiêu liền trốn bấy nhiêu, trước đây còn bảo cô đi theo hắn tập luyện, bây giờ đều là bỏ cô một mình.
Đường Đường luôn nghĩ Minh Thiếu Diễm đã có đối tượng, lại dựa vào hương nước hoa quen thuộc nên cô cho rằng người kia của Minh Thiếu Diễm là Tưởng Dung.
Nhưng hiện giờ nghe ý tứ của Đái Na, cản bản chuyện không phải như vậy.
Vậy vì sao Minh Thiếu Diễm đột nhiên ít về nhà như vậy, hơn nữa còn vô duyên vô cớ trốn tránh cô?
Đường Đường không thể hiểu được.
Cô đã làm gì khiến Minh Thiếu Diễm chán ghét?
Tâm tình Đường Đường bỗng nhiên có chút không tốt lắm.
Thời điểm chờ thang máy lần nữa, Đường Đường nhíu nhíu mày ấn lên tầng cao nhất.
Thang máy kêu một tiếng, mở ra.
Đường Đường ra khỏi thang máy, vừa nâng mắt đã thấy Jason đứng ở cửa văn phòng nói chuyện với Tưởng Dung.
Sắc mặt Tưởng Dung có chút khó coi, tức giận gần như lộ ra mặt.
Hai người nghe được âm thanh đồng thời quay đầu lại, sắc mặt Tưởng Dung càng không tốt, nhưng Jason mặt vẫn không biểu cảm như cũ lặp lại lời nói vừa rồi,
“Minh đổng đang tiếp khách bên trong.
Thật sự không thể tiếp ngài.”
Tưởng Dung hít sâu một hơi mạnh mẽ áp chế cảm xúc,
“Vậy lần sau tôi lại đến.”
Giày cao gót dẫm lên sàn nhà, Tưởng Dung ngẩng đầu kiêu ngạo như một con khổng tước vượt qua người Đường Đường.
Chưa đến cửa thang máy Tưởng Dung liền nghe thấy câu nói vừa rồi của Jason nói với cô,
“Minh đổng đang tiếp khách bên trong.”
Rõ ràng cùng một câu nói nhưng câu tiếp theo lại khác nhau như trời với đất.
“Đường tiểu thư, cô vào phòng nghỉ chờ Minh đổng đi.”

“Được”
, Đường Đường lấy chìa khóa, sau đó từ bên cạnh văn phòng thư ký vòng vào phòng nghỉ của Minh Thiếu Diễm.
Tưởng Dung đột nhiên không đi nữa.
Tầng này có tổng cộng hai phòng nghỉ, bên ngoài là một cái dành cho việc tiếp đón khách đến, cái còn lại là phòng nghỉ riêng chuyên dùng để của Minh Thiếu Diễm.
Tưởng Dung cảm thấy quay đầu lại có chút mất mặt nhưng vẫn không nhịn được quay đầu lại.
Trong phòng tiếp khách không một bóng người, Jason kêu Đường Đường đến phòng nghỉ chính là nơi Minh Thiếu Diễm nghỉ ngơi!
Tưởng Dung chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát, cô không thể nhịn được mà quay lại ngăn chặn Jason đang định về văn phòng thư ký,
“Không phải cậu nói ai cũng không thể vào?”
Mặt Jason trơ ra nói,
“Đường tiểu thư không phải người ngoài.”
Không phải người ngoài vậy không lẽ là vợ sao!
Tưởng Dung tức giận muốn mắng người nhưng lời nói đến bên miệng lại dằn xuống.
Minh Thiếu Diễm đang ở bên trong, tóm lại cô phải bảo trì hình tượng hoàn mỹ.
Nhưng khi oán giận rời khỏi, âm thanh giày cao gót dẫm trên mặt đất vẫn cho thấy tâm tình Tưởng Dung có bao nhiêu kém.
Lần thứ hai Đường Đường đến phòng nghỉ của Minh Thiếu Diễm.
Minh Thiếu Diễm còn đang tiếp khách bên ngoài, Đường Đường đứng lên đánh giá căn phòng một chút, cuối cùng ánh mắt dừng trên bàn trà nhỏ bên cửa sổ.
Trên bàn trà có mấy bức hình.
Đường Đường tò mò đi qua, sau khi cầm lấy ảnh chụp ánh mắt cô co lại.
Có hơn mười bức ảnh, mặt người trên đó…
Cười, không cười, mỗi thứ đều rất quen thuộc.
Tất cả đều là cô.
Tay Đường Đường chợt run lên, trong lòng như có một viên đá nhỏ quăng vào đầm nước, một vòng lại một vòng tạo nên gợn sóng.
Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, Minh Thiếu Diễm bàn xong công việc đi vào phòng nghỉ, vừa ngẩng đầu liền thấy Đường Đường đứng trong phòng.
Người đàn ông trước giờ mặt không đổi sắc sau khi thấy Đường Đường đang cầm ảnh chụp chợt căng thẳng cả người.
Trong đầu ong một tiếng, Minh Thiếu Diễm nghe thấy giọng nói mạnh mẽ trầm ổn của bản thân,
“Sao cháu lại đến đây?”
* Tối có quà trung thu nha❤️❤️ *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
* Quà trung thu nè heee Minh Thiếu Diễm không phải là người thích bộc lộ tâm tư của mình với người khác, có chuyện gì hắn đều giấu hết trong lòng.
Chuyện có tình cảm với Đường Đường, ngoại trừ bác sĩ tâm lý, không có người thứ ba biết.
Nhưng là có vài thứ không phải muốn khống chế là khống chế.
Tình cảm hắn chôn chặt dưới đáy lòng như núi lửa, tạm thời có thể bình ổn nhưng một ngày nào đó có lẽ nó sẽ trào ra.
Bác sĩ từng nói với hắn, tình cảm càng đè nén càng sâu, đến khi bùng nổ sẽ càng kịch liệt.
Vậy nên bác sĩ khuyên Minh Thiếu Diễm cách Đường Đường thật xa, đồng thời cũng khuyên Minh Thiếu Diễm tiếp xúc với những người phụ nữ khác, nhờ đó mà làm phai nhạt đi tình cảm.
Minh Thiếu Diễm nghe bác

Bình luận (0)

Để lại bình luận