Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

của cô, Mễ Việt im lặng một hồi, lát sau mới giả khóc hai tiếng,
“Vì sao tôi không có cô cháu gái tốt nào mua xe tặng tôi chứ?”
Nội tâm Đường Đường yên lặng phản bác, thật ra không phải cháu gái.
Có điều nói đến chuyện chính sự, Mễ Việt không hề hàm hồ.
Cân nhắc tính cách và thân phận của Minh Thiếu Diễm một hồi, cuối cùng cậu đề cử mấy chiếc xe cao cấp cho Đường Đường.
Đường Đường vừa xem tư liệu vừa thảo luận với Mễ Việt.
Mễ Việt rảnh rỗi liền bắt đầu ngo ngoe làm trò.
Đường Đường bị cậu phiền không chịu được bèn nói cho có lệ,
“Mua cho cậu, mua cho cậu.
Tôi sẽ mua một cái nhỏ cho cậu!”
Đương nhiên phải mua rồi, nhưng là mua một cái mô hình ô tô cho Mễ Việt.
Dì Trình đem đĩa trái cây đi vào, nghe được âm thanh của Mễ Việt liền vui vẻ nói,
“Đây không phải là Mễ Việt sao?
Mễ Việt lập tức khẩn trương chào hỏi dì Trình.
Dì Trình vui tươi hớn hở chào Mễ Việt một hồi, lúc này mới xuống lầu.
Bà rất thích đứa nhỏ Mễ Việt này a.
Bây giờ thoạt nhìn, hình như quan hệ giữa Mễ Việt và Đường Đường nhà mình rất tốt.
Không chừng về sau…
Đừng Đường bên này nói đến vui vẻ, ngược lại Minh Thiếu Diễm bên kia không được như vậy.
Hôm nay khi Đái Na báo cáo công việc cho hắn có nói Đường Đường yêu cầu tiền đóng phim trả sớm một chút.
Tiền vừa được chuyển tới hôm nay Đường Đường đã chuyển hết toàn bộ ra ngoài.
Minh Thiếu Diễm không phải cố ý theo dõi Đường Đường, chỉ là thẻ này là cái lúc trước Jason đưa cho Đường Đường.
Jason nhận được thông báo Đường Đường chuyển tiền ra ngoài, cảm thấy kỳ lạ nên hỏi Minh Thiếu Diễm.
Nhưng chính Minh Thiếu Diễm cũng không biết số tiền này chuyển đi đâu.
Hắn có chút không yên tâm gọi điện thoại cho dì Trình.
Dì Trình mới nói chuyện với Mễ Việt xong, tâm tình rất tốt nên khi Minh Thiếu Diễm hỏi bà Đường Đường đang làm gì, dì Trình liền vui tươi hớn hở nói, ”
Đang nói chuyện điện thoại với Tiểu Mễ, gọi cũng lâu rồi.
” Minh Thiếu Diễm có chút bực bội.
Dì Trình không ngừng cố gắng miêu tả, ”
Hình như con bé nói đưa cho Tiểu Mễ thứ gì…
” Minh Thiếu Diễm hít sâu một hơi, đứng phắt dậy.
Hơn một ngàn vạn đều dùng để mua quà cho Mễ Việt?
Minh Thiếu Diễm ngắt điện thoại, đi đi lại lại vài vòng mới miễn cưỡng ổn định cảm xúc.
Cưỡng chế tức giận trong lòng gọi điện thoại cho Đường Đường.
Gọi qua, máy bận.
Cô còn chưa nói chuyện xong?
Đời này, đây là lần đầu tiên Minh Thiếu Diễm muốn chửi thề.
Đường Đường và Mễ Việt đang rối rắm chuyện mua xe, không ngờ Minh Thiếu Diễm đột nhiên gọi tới.
Vì thế cô vô cùng quyết đoán vứt bỏ Mễ Việt, ”
Lát nữa lại nói tiếp, tôi nghe điện thoại chú nhỏ đã.
” Nói xong liền trực tiếp dập máy.

Móa!
” Mễ Việt mắng không thương tiếc, lão tử không bao giờ quan tâm tới cậu nữa!
Trước kia Đường Đường không phát hiện tâm tư của bản thân, hiện giờ phát hiện, thấy Minh Thiếu Diễm gọi đến cô sao có thể không nhận, vội vàng gọi lại cho Minh Thiếu Diễm.
Điện thoại vang lên hai tiếng liền nghe âm thanh trầm thấp của Minh Thiếu Diễm truyền vào tai.

Còn chưa ngủ?
” Minh Thiếu Diễm kiềm chế lửa giận hỏi cô.

Chưa ngủ, cháu mới nói vài chuyện với Tiểu Mễ
“, Đường Đường từ trên giường đứng lên, ôm gối vào ngực, ”
Chú nhỏ, chú đang làm gì vậy?
” Không mặn không nhạt trò chuyện vài câu, cuối cùng Minh Thiếu Diễm vẫn không đem đề tài kéo đến chính sự.
Hôm nay giọng Đường Đường vô cùng ngọt, thậm chí còn có cảm giác mềm mại làm nũng.
Nhưng khi nghĩ cô như vậy là vì vừa nói chuyện với Mễ Việt xong, sắc mặt Minh Thiếu Diễm lại đen.

Chú nhỏ, ngày mai chú về nước sao?
” ”
Ừ, ngày mai.
” Hắn đã sớm bị cô làm tức chết rồi, đến lịch trình cũng sai Jason sửa lại.
Ngày mai à, Đường Đường cao hứng, ”
Khi nào chú về cháu có việc nói với chú.
” Nói cái gì?
Nói chuyện cô đang yêu đương với Mễ Việt?
Hắn một chút cũng không muốn nghe, không muốn biết.
Lúc này ngược lại Minh Thiếu Diễm không muốn về nước.
Sau khi ngắt điện thoại, Minh Thiếu Diễm yên lặng thật lâu, ném mạnh điện thoại vào một góc.
Lại một hồi nữa, hắn cầm điện thoại lên gọi cho bác sĩ tâm lý.

Cô ấy đang yêu.
” Điện thoại vừa thông Minh Thiếu Diễm liền nói một câu như vậy.
Đêm khuya, bác sĩ chuẩn bị đi ngủ bị dọa cho tỉnh.
Sau khi phản ứng lại, trong lòng anh yên lặng thay Minh Thiếu Diễm thắp cây nến.
Quá thảm.
Quá ngược tâm.
Tuy Minh Thiếu Diễm lớn lên vừa đẹp trai vừa có tiền nhưng có lợi ích gì?
Thích một người phụ nữ không thích mình còn chưa tính, hiện giờ cô gái kia còn chạy theo người khác.
Có điều mấy lời này chỉ nên đặt trong lòng, không thể nói ra.
Làm một bác sĩ chuyên nghiệp, đương nhiên đây chính là lúc phải khai đạo cho bệnh nhân.

Vậy lúc này ngài có suy nghĩ gì?
” Suy nghĩ gì?
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm tối tăm, âm thanh cũng có chút đau đớn điên cuồng, ”
Tôi muốn gϊếŧ chết tên nhóc kia để cô ấy chỉ có thể bên cạnh tôi.
” Bác sĩ:……
No no no, xin ngài bình tĩnh!

Thật ra chuyện này từ lúc bắt đầu không phải ngài đã rõ rồi sao?
Chẳng qua bởi vì quá đột ngột nên nhất thời hơi khó tiếp nhận…
” Bác sĩ dùng hết bản lĩnh lớn nhất đời mình khai thông cho Minh Thiếu Diễm.
Không phải cậu thì thôi, dù cậu có gϊếŧ chết người bạn trai kia là cháu gái có thể bên cạnh cậu mãi sao?
Chuyện đó không có khả năng, nói không chừng đến lúc đó muốn làm chú cháu cũng không thể.
Cách yêu một người tốt nhất chính là thành toàn cho người đó, không phải sao?
Nếu cậu thật sự làm vậy thì điều đó chứng tỏ cậu không thật sự yêu cô gái kia!
Rõ ràng anh là một bác sĩ tâm lý, nhưng sau khi tiếp nhận trường hợp của Minh Thiếu Diễm, anh đã triệt để biến thành một chuyên gia tình yêu rồi.
Bác sĩ vừa điên cuồng giảng đạo lý, vừa tò mò, rốt cuộc cháu gái Minh Thiếu Diễm là thần thánh phương nào?
Một cô gái mới mười tám tuổi sao có thể làm loại người như Minh Thiếu Diễm say như điếu đổ thế này?
Nói một hồi, Minh Thiếu Diễm tắt điện thoại, ngả người trên sô pha, tay phải vô lực đè lên mắt.
Đây vốn dĩ là thứ tình cảm không nên có, từ khi bắt đầu đã biết kết cục, không phải hắn đã sớm biết rõ chuyện này rồi sao?
Có lẽ như lời bác sĩ nói, mọi thứ diễn ra quá đột ngột hắn không kịp phòng bị.
Ngày mai về nhà hắn vẫn nên như ngày thường, sắm vai một người chú nhỏ săn sóc trước mặt Đường Đường.
Cả đêm Minh Thiếu Diễm không ngủ ngon, mà bên kia giấc ngủ của Đường Đường lại tốt vô cùng.
Hôm sau khi đi học, trong lòng cô còn nghĩ có phải chiều nay về nhà sẽ gặp lại Minh Thiếu Diễm?
Đường Đường cảm thấy bản thân có chút sa đọa, ngày thi lớn học đã ngay trước mắt vậy mà tâm hoàn toàn không đặt trên việc học.
Đúng là quá đáng!
Thấy Đường Đường hôm qua còn thất thần hôm nay đã hưng phấn như tiêm tiết gà, Đổng Ngọc càng cảm thấy Đường Đường đang yêu đương.
Tuy hai người là bạn bè nhưng Đường Đường còn là một người nghệ sĩ, có mấy câu dù muốn cũng không thể hỏi.
Tò mò chuyện người khác không tốt, chỉ là nhớ đến gần đây couple ”
Kẹo Gạo
” đang rất nổi tiếng gần đây cô lại nhịn không được mà nghĩ, không lẽ Đường Đường đang yêu đương với Mễ Việt?
Thật ra cũng không tệ lắm, mỗi tuần khi xem《 Lữ hành hoa lộ 》ngay cả cô cũng thấy hai người ngọt ngào.
Mễ Việt đôi khi có chút ngớ ngẩn nhưng đối với Đường Đường rất chân thành.
Nhưng hiện tại Đường Đường cũng xem như là thiên kim nhà giàu, thân phận này của Mễ Việt có phải hơi kém hay không?
Không đúng, Đường Đường không phải thích kiểu người thành thục ổn trọng sao?
Nói thế nào nhìn Mễ Việt cũng không dính đến bốn chữ ”
Thành thục ổn trọng
“.
Đổng Ngọc suy nghĩ lung tung một đống thứ, sau đó lại cảm thấy bản thân tự nhọc lòng.
Bây giờ Đường Đường mới mười tám tuổi sao có thể vừa yêu đương một cái là nói đến chuyện kết hôn.
Cô dù đã có nhiều bạn trai như vậy cũng không có ai vượt qua nửa năm.
Buổi chiều tan học, Đường Đường thường ngày rất nhàn tản không hiểu sao hôm nay lại gấp gáp, vội vàng tạm biệt mọi người liền nhảy lên xe.
Đám người hai mặt nhìn nhau, Phong Thiên Dương sờ sờ đầu, ”
Đây là sao?
Vội vàng đi đầu thai à?
” Ánh mắt Đổng Ngọc nhìn Phong Thiên Dương như nhìn kẻ ngốc, liếc cậu một cái sau đó rời khỏi.
Ngày mai là thứ bảy, không chừng Đường Đường sẽ đi gặp Mễ Việt.
Chỉ có kẻ ngốc như cậu ta mới không nhìn ra được.
Tâm tình Đường Đường rất tốt, thậm chí còn hơi khẩn trương.
Jason nói ba giờ chiều nay Minh Thiếu Diễm sẽ đến sân bay quốc tế S, sau đó không đến công ty mà về thẳng nhà nghỉ ngơi.
Cho nên bây giờ Minh Thiếu Diễm đang ở nhà.
Lúc này đúng là Minh Thiếu Diễm đang ở nhà.
Không muốn về nước, không muốn về nhà nhưng chuyện này là không thể.
Từ trong xương cốt Minh Thiếu Diễm vẫn lựa chọn đối mặt, trốn tránh thực tại trước giờ đều không phải tác phong của hắn.
Nghỉ ngơi một lát liền đến phòng sách đọc sách một lát.
Tuy không thể nhập tâm đọc được nhưng miễn cưỡng có thể làm tâm tình chậm rãi bình tĩnh lại.
5 giờ 35 phút chiều, ngoài cửa sổ có tiếng xe rất nhỏ, ngón tay Minh Thiếu Diễm đặt trên trang sách dừng một chút.
Cúi đầu nhìn số trang đang đọc, khép lại, sau đó ra khỏi phòng sách.
Sắc mặt nhìn như vô cùng bình tĩnh.
Đường Đường từ ngoài cửa đi vào, vừa thấy hắn đôi mắt liền sáng lên, hô to một tiếng, ”
Chú nhỏ.
” ”
Về rồi sao?
” Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt hỏi một tiếng.
Đường Đường gật đầu, đôi mắt híp lại, bên môi gợi lên lúm đồng tiền xinh đẹp trên má khiến Minh Thiếu Diễm không thể nhìn thẳng.

Cháu lên thay quần áo trước
“, Đường Đường cảm thấy tim đập hơi nhanh, nhất định là Minh Thiếu Diễm mang kính gọng vàng quá đẹp.
Bước được mấy bậc thang liền quay đầu lại, ”
Lát nữa gặp.
” ”
…Lát nữa

Bình luận (0)

Để lại bình luận