Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

tung rối loạn trong đầu xua đi sạch sẽ.
Buổi tối, cô định đọc sách thêm chút nữa lại bỗng nhớ đến lời Minh Thiếu Diễm dặn.
Rối rắm được năm giây, kết quả vẫn là đặt sách xuống, tắm rửa đi ngủ.
Minh Thiếu Diễm đi công tác ở Mỹ, bận rộn xong sẽ gửi tin nhắn cho cô, nhưng lớn đa số tin nhắn đều là hỏi cô có chú ý thân thể hay không.
[ Có thức khuya không?
] [ Có ngủ đúng giờ không?
] [ Có ăn đồ bậy bạ không?
] Ba ngày trôi qua, dì cả của Đường Đường cũng đi.
Lúc này Minh Thiếu Diễm còn hỏi cô có khó chịu hay không.
Đường Đường chọc chọc bát cơm trước mặt, có chút thất thần.
Đến khi Đổng Ngọc đột nhiên nói,
“Đường à, hôm đó người đón cậu là chú nhỏ của cậu à?”

“Hả?”
, Đường Đường ngẩng đầu, hơn nửa giây sau mới gật đầu,
“Đúng vậy.”

“Thật đẹp trai.
Tớ còn tưởng chú của cậu là ông chú ba bốn mươi tuổi, không ngờ tuổi trẻ vậy.”
Đường Đường gật đầu, đúng là rất trẻ.
Đương nhiên cũng rất tuấn tú.
Phong Thiên Dương nhíu mày lại, hỏi Đổng Ngọc,
“Chị không thấy sợ sao?”

“Sợ cái gì?”

“Khí tràng đó, siêu dọa người.
Mỗi lần em tháy chủ nhỏ Đường Đường đều cảm thấy cả người cứng đờ.
Ánh mắt của chú Minh phóng qua làm em thiếu chút nữa đã quỳ xuống rồi, quá cmn dữ.
Đường Đường, mỗi ngày chị đều gặp chú nhỏ, chị không thấy sợ sao?”
Không sợ.
Đường Đường lắc đầu,
“Chú nhỏ nhìn thì dữ nhưng thật ra rất hiền.”
Hắn rất tốt.
Phong Thiên Dương một chút cũng không tin.
Dù là gặp được Minh Thiếu Diễm hay nghe người khác nhắc đến Minh Thiếu Diễm, cậu đều thấy vô cùng dọa người,
“Em nghe rất nhiều người nói chưa bao giờ thấy chú nhỏ của chị cười, nói chú ấy khi tức giận mắng người có thể làm người ta sợ đến hồn lìa khỏi xác.
Trước đây có một minh tinh muốn quyến rũ chú nhỏ chị, kết quả bị mắng cho khóc, một chút mặt mũi cũng không giữ lại.
Tốt xấu gì cô ấy cũng là phụ nữ, chú ấy đúng là không thương hương tiếc ngọc…”
Đường Đường nhíu mày,
“Phụ nữ muốn đi đường ngang ngõ tắt như vậy thì có gì tốt để thương hương tiếc ngọc.
Hơn nữa chú nhỏ chị không mắng người.”
Minh Thiếu Diễm thật sự không mắng người, càng đừng nói tới những kẻ hắn không để vào mắt.
Những người đó càng không đáng để hắn mở miệng.
Đái Na nói Minh Thiếu Diễm căn bản không cần mở miệng, một ánh mắt lướt qua đã có thể hù chết người, sao còn cần dùng đến lời nói.
Từ mắng người hoàn toàn không phù hợp với hình tưởng bá đạo tổng tài của Minh Thiếu Diễm.
Sao có người có thể đánh giá Minh Thiếu Diễm không tốt như vậy chứ?
Hắn tốt bụng như vậy mà.
Sau khi nói xong, Đường Đường nhịn không được nói thêm,
“Chú nhỏ cũng cười chứ.
Khi chú ấy vui chú ấy sẽ cười.
Hồi tết, khi chị về nhà chú ấy rất vui vẻ.
Hơn nữa chú ấy rất cẩn thận, còn rất đáng tin.
Ngay cả…”
Ngay cả dì cả của cô đến hắn cũng nhớ rõ ràng.
Tim Đường Đường đột nhiên nhảy dựng, suýt chút nữa đã nói câu này ra ngoài.
Câu cuối cùng Đường Đường không nói ra làm mấy người đang ngồi đều im lặng, chẳng những im lặng mà còn đều nhìn cô chăm chú.
“Làm sao vậy?”
Đường Đường nghi hoặc.
Nửa ngày sau, Đổng Ngọc mới nói,
“Đường, cậu và chú nhỏ cậu rất hòa hợp nha.”

“Đúng vậy.”

“Ha ha ha, thật ra bọn tớ vẫn cảm thấy, ừm, không phải cậu mới trở về sao?
Bọn tớ lo chú nhỏ sẽ không đối xử tốt với cậu.
Bây giờ thì yên tâm…”
Mọi người nói nói lại nói đến đề tài khác, đám Phong Thiên Dương ăn xong liền rời đi.
Đường Đường nhìn thoáng qua đồng hồ, 12 giờ 50 phút.
Đã ba ngày trôi qua rồi, Đường Đường rũ mắt xuống.
Sau đó đều yên tĩnh.
Tuy Đổng Ngọc tùy tiện nhưng thật ra là một cô gái rất tinh tế.
Thấy Đường Đường thất thần ăn cơm, lâu lâu lại xem điện thoại một cái, bộ dạng này quả thực tựa như cô gái nhỏ đang yêu đương, lo được lo mất.
Cuối cùng Đổng Ngọc nhịn không được nói,
“Đường à”
.
Nói xong lại rối rắm,
“Cậu…”

“Tớ làm sao?”

“Có phải cậu đang yêu không?”
Đường Đường theo bản năng nói,
“Đừng nói giỡn, sao có thể…”
Nhưng sau khi nói xong, trong lòng cô đột nhiên lộp bộp một tiếng, điện thoại nắm trong tay càng chặt.
Người xưa có câu người trong cuộc thì mê, người bên ngoài thì tỉnh.
Đường Đường chưa từng cảm thấy bản thân có gì kỳ lạ nhưng Đổng Ngọc nhìn cần nhìn một cái đã thấy một đống điểm đáng nghi.
Đường Đường sau khi nghe xong liền ngây ngốc.
Tuổi thật của cô không còn là cô gái mới lớn nữa, trước kia tuổi của cô đã lên đến con số hai mươi bảy nhưng nói về tình sử…
Đúng là ít đến thảm thương.
Cha mẹ ly hôn làm Đường Đường không hề tin tưởng vào hôn nhân.
Đời trước cô đều trốn tránh tình yêu, ngay cả chuyện kết hôn cô cũng chưa từng nghĩ đến.
Trong quan niệm của cô, thà thiếu chứ không ẩu, Đường Đường đối với bản thân rất tự tin nên đối với một nửa kia cũng có yêu cầu rất cao.
Sống hai mươi mấy năm, người duy nhất làm cô động tâm là một vị đạo diễn, đáng tiếc người đó đã có gia đình.
Muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, Đường Đường còn từng nghĩ có người yêu rồi chưa chắc sẽ vui vẻ như hiện tại.
Huống chi, nữ minh tinh hai mươi bảy tuổi tính ra còn rất trẻ.
Có điều hiện giờ một câu nói đánh thức người trong mộng, Đường Đường nằm trên giường lâm vào trầm tư.
Một buổi trưa không ngủ cuối cùng cũng xác nhận được một việc.
Cô thích Minh Thiếu Diễm!
Hơn nữa cũng không phải loại tình cảm của cháu dành cho chú.
Ban đầu trong đầu cô chỉ nghĩ cách nịnh nọt Minh Thiếu Diễm sau đó rời khỏi.
Chỉ là không biết từ khi nào, ý niệm ngoan ngoãn nghe lời Minh Thiếu Diễm vẫn tồn tại nhưng suy nghĩ rời khỏi đã sớm không cánh mà bay.
Đường Đường chấp nhận sự thật này rất nhanh.
Dù sao từ trước tới nay cô chưa từng xem Minh Thiếu Diễm là chú.
Lấy ánh mắt nhìn đàn ông để đánh giá Minh Thiếu Diễm thì hắn đúng là người vô cùng xuất sắc.
Đánh giá khách quan nhất chính là, Minh Thiếu Diễm đẹp trai lắm tiền, chỉ điểm này cũng đủ để làm rất nhiều người tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Nhưng ai biết được sự dịu dàng nghiêm túc của hắn mới là thứ hấp dẫn cô nhất.
Buổi trưa đã không thể ngủ được nữa.
Đường Đường càng nghĩ càng thấy thần kỳ.
Chuyện xuyên sách đã xem như rất thần kỳ, hiện giờ cô còn có tình cảm với nhân vật trong đó.
Đúng là quá thần kỳ.
Đường Đường cảm thấy bản thân ở chung với Minh Thiếu Diễm đã bị nhiễm thói quen của hắn, làm nhiều hơn nói.
Nghĩ vậy Đường Đường thật muốn gọi điện cho Minh Thiếu Diễm ngay lập tức.
Nhưng nhìn thời gian cô dừng lại.
Suy nghĩ của cô quá đơn giản.
Trước nay cô không xem Minh Thiếu Diễm là chú nên hiện giờ khi thừa nhận suy nghĩ của bản thân cũng không có gì vướng bận, nhưng là Minh Thiếu Diễm không giống vậy.
Trước giờ Minh Thiếu Diễm luôn xem cô là cháu gái ruột nha.
Đứng ở góc độ này, Minh Thiếu Diễm sao có thể có tình cảm với cô.
Huống chi hiện tại cô mới mười tám tuổi.
Nếu Minh Thiếu Diễm cũng giống cô vậy không phải là quá cầm thú?!
Như vậy không phù hợp với hình tượng của Minh Thiếu Diễm.
Đường Đường yên lặng cảm thán một tiếng.
Sống nhiều năm như vậy, bản thân vậy mà cũng có ngày yêu đơn phương?
Bây giờ nên làm sao đây?
Đường Đường không có chướng ngại tâm lý nên đương nhiên không từ bỏ.
Suy nghĩ vừa rồi đúng là có chút xúc động.
Trực tiếp nói với Minh Thiếu Diễm cô thích hắn, nói không chừng Minh Thiếu Diễm sẽ bị hù chết.
Vì vậy bây giờ có phải cô nên thử nói với Minh Thiếu Diễm chuyện thật ra cô không phải thiên kim Minh gia hay không?
Trước tiên phải đem quan hệ chú cháu này xóa bỏ, đồng thời khôi phục quan hệ ông chủ nhân viên cái đã.
Đợi Minh Thiếu Diễm thích ứng được quan hệ mới, cô lại nghĩ cách tiến thêm một bước.
Đường Đường trở mình, trong lòng cân nhắc cục diện sau này sẽ đối mặt.
Quen biết Minh Thiếu Diễm nửa năm, Đường Đường tin giữa hai người có tình cảm với nhau (Tạm thời không tính đó là tình cảm gì).
Dù hiện giờ có xóa bỏ mối quan hệ chú cháu thì chắc chắn Minh Thiếu Diễm ít nhiều gì cũng còn chút tình cảm với cô.
Có câu đối mặt với tình yêu không ai có đủ tự tin.
Hiện giờ đến cả Đường Đường, người luôn luôn tự tin cũng trở nên lo được lo mất.
Nếu Minh Thiếu Diễm hoàn toàn không có suy nghĩ đó?
Nếu Minh Thiếu Diễm cảm thấy cô bị điên?
Hay nghiêm trọng nhất, nếu phát hiện cô không có quan hệ huyết thống sẽ đuổi cô ra khỏi nhà thì sao?
Đúng là thảm mà.
Aiii, càng không ngủ được.
Nhưng nếu cứ để mọi chuyện tiếp tục như vậy thì đó không phù hợp với phong cách của cô.
Đường Đường chưa từng nghĩ bản thân có một ngày phải xé một đống giấy, viết chữ, xốc lên sau đó bốc ra một tờ.
—— Thẳng thắn.
“Haizz”
, Đường Đường đem tờ giấy vo một cục ném vào túi rác.
Quyết định vậy đi, chờ Minh Thiếu Diễm trở về cô sẽ nói.
Minh Thiếu Diễm còn chưa về, tiền đóng phim của Đường Đường đã tới trước.
Đường Đường đối với chuyện này rất vui mừng.
Sau khi đóng thuế biên chế, may mắn tiền còn lại vẫn đạt tám chữ số.
Lấy tiền này cộng với phần tiền trước đó vậy là đủ để mua một chiếc xe xứng với thân phận Minh Thiếu Diễm rồi.
Chỉ là phải tìm ai đây?
Lúc trước mấy chuyện mua xe thế này cô đều giao cho Lục Minh, hiện giờ Lục Minh không ở đây, Đái Na lại không được.
Tìm một vòng, cuối cùng cô đặt trọng trách lên người Mễ Việt.
Trước đây khi nói chuyện phiếm với Mễ Việt, hình như Mễ Việt từng nói rất thích chiếc xe gì gì đó, mỗi lần nhắc đến là thao thao bất tuyệt.
Tan học, Đường Đường liền nhắn tin cho Mễ Việt.
Mễ Việt gửi lại một meme: [ Đại bảo bối, có chuyện gì à?
] Người này, đúng là trẻ con hết nói nổi.
Cô trực tiếp gọi điện thoại qua.
Sau khi giải thích ý đồ

Bình luận (0)

Để lại bình luận