Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

toàn là đoán mò.
Nhìn dì Trình đứng giảng đạo lý cho cô, lại nói lúc nhỏ Minh Thiếu Diễm cố chấp như thế nào.
Lúc này Đường Đường mới yên tâm.
Là cô suy nghĩ nhiều.
Chuyện thế này, Minh Thiếu Diễm sẽ không nói cho người khác.
Đương nhiên ngoại trừ vị bác sĩ tâm lý kia.
Vì thế chú cháu hai người lại tiếp tục duy trì tình trạng trong lòng anh tôi đều hiểu rõ, nội tâm sóng to gió lớn nhưng ngoài mặt lại như không có việc gì.
Ngày tháng trôi qua, lần thi thử cuối cùng cũng kết thúc, rốt cuộc kì thi lớn học đã sát bên.
Bài thi thử cuối quả nhiên dễ hơn trước kia rất nhiều, thậm chí Đường Đường còn chạm đến đuôi của 600 điểm.
Đái Na nói chỉ cần phát huy như bình thường thì thành tích thi lớn học của Đường Đường nhất định có thể làm những thí sinh khác ghen tị.
Công ty Thánh Ngu rất cho Đường Đường mặt mũi, Weibo chính thức trực tiếp đăng một bài chúc Đường Đường thi lớn học thuận lợi.
Các fans Đường Đường cũng tụ tập ở đây xếp hàng chúc cô may mắn.
Bách Thần vô tình lướt thấy Weibo của công ty, rối rắm cả buổi trời, cuối cùng vẫn gửi tin nhắn chúc Đường Đường.
Đáng tiếc không có số Wechat của Đường Đường nên chỉ có thể gửi tin nhắn.
Cũng may Đường Đường đã đem số điện thoại của Bách Thần ra khỏi sổ đen.
Bởi vì có rất nhiều tin nhắn chúc thi tốt, tin nhắn này của Bách Thần cũng không có vẻ quá đột ngột mà giống như mọi người.
Chỉ là dường như tin nhắn trả lời của Đường Đường là tin tự động.
[ Cảm ơn, tôi sẽ cố gắng.
] Bách Thần nhìn chằm chằm tin nhắn này một buổi, sau đó gọi điện thoại cho Đái Na.
“Chị Na”
, ngữ khí của Bách Thần có chút do dự.
Đái Na rất hiểu Bách Thần, vừa nghe giọng điệu này liền biết có chuyện muốn xin cô,
“Làm sao vậy?”

“Không phải đến giờ MV chủ đề của album mới còn chưa được quay sao?”

“Cho nên?”

“Cho nên, chị cảm thấy Đường Đường thế nào, em cảm thấy cô ấy rất thích hợp.”
Đái Na:……
Rốt cuộc sao cậu lại thế này, không phải cậu còn liên lạc với Nhan Nghiên sao.
Không hiểu hiện tại Bách Thần lại muốn làm gì.
Thích hợp con khỉ.
Hiện giờ cô còn đang tạo couple cho Đường Đường và Mễ Việt kia kìa, thêm Bách Thần vào thì thành cái gì chứ.
“Không được”
, Đái Na dứt khoát từ chối.
“Vì sao chứ!
Nghệ sĩ nhà mình giúp đỡ nhau một chút cũng đâu có gì…”
Bách Thần nói xong câu này cũng có chút chột dạ.
“Đường Đường không có thời gian”
, Đái Na không muốn đùa với Bách Thần nữa.
“Không phải cô ấy thi lớn học xong thì rảnh rồi sao, sao có thể không có thời gian?”

“Đường Đường nhận một bộ phim truyền hình, ngày 8 thi xong, ngày 10 đã vào đoàn phim.
Có lẽ hai tháng tới đều phải đóng phim, không có thời gian quay MV của em.”
Đóng phim?
Đường Đường sắp chính thức vào giới nghệ thuật?
Đột nhiên Bách Thần có dự cảm không tốt,
“Cô ấy…
nhận vai nữ chính sao?”

“Em cảm thấy Minh đổng sẽ để cho cô ấy đóng vai nữ phụ?”
Được, cuối cùng Bách Thần cũng thấy con đường khác,
“Vậy nam chính là ai?
Đã định chưa?”

“Định rồi, là Mễ Việt.
Đạo diễn nói dựa vào nhân khí của hai người kia, ratings phim nhất định sẽ rất cao.
Chị cảm thấy cũng không tệ.”
Bách Thần:……
Không tệ con khỉ!
Chị không sợ fans couple thật sự tin là thật đến lúc đó khó thu lại cục diện sao?
“Em quản nhiều như vậy làm gì”
, Đái Na không rảnh cùng Bách Thần nói nhảm,
“Không nên quản thì đừng động vào, mau trở về chuẩn bị album của em đi.”
Sau khi cúp máy, Đái Na xoa xoa giữa hai mày, bực bội thở dài.
Cái này được gọi là gì chứ?
Sớm biết sẽ như bây giờ, lúc trước cần gì vô tình như vậy.
Ban đầu cô từng khuyên Bách Thần đối với Đường Đường tốt chút, rốt cuộc Bách Thần chỉ mượn Đường Đường làm tăng nhiệt độ cho bản thân, lợi dụng người ta xong lại đá người ta một cước, vô cùng thê thảm.
Khi đó Bách Thần nói thế nào?
Cậu nói nhịn không nổi, không thể nhịn được nữa.
Bây giờ hối hận cũng vô dụng.
Lúc Đái Na báo cáo công tác với Minh Thiếu Diễm có vô tình nhắc đến chuyện này.
Cô nói Bách Thần muốn quay MV với Đường Đường, Minh Thiếu Diễm nghe xong liền mỉa mai,
“Cậu ta đang nằm mơ à?”
Đái Na suýt chút nữa là cười ra ngoài.
Bởi vì thái độ lúc trước của Bách Thần với Đường Đường nên Minh Thiếu Diễm mang thù ngược lại Bách Thần.
Đái Na không nhịn được cảm thán, Minh Thiếu Diễm thật tốt với Đường Đường, dù sau này Minh Thiếu Diễm kết hôn, sinh con cũng chưa chắc đã yêu thương như đối với Đường Đường.
Trước khi thi lớn học, các paparazzi đã tích cực bám Đường Đường.
Đến ngày thi lớn học, họ càng bám chặt hơn.
Học sinh thi lớn học cũng giống vậy.
Không giống như ở trường trung học phụ thuộc, mỗi ngày mọi người đều có thể thấy Đường Đường, nhìn nhiều liền không cảm thấy mới lạ nữa.
Còn những học sinh thi lớn học khác, mỗi người đều đến từ nhiều trường khác nhau, ngay khi Đường Đường vừa xuống xe liền cảm thấy đống đèn flash.
Hôm nay Đái Na đưa cô đến đây, sau khi đã kiểm tra kỹ càng không thiếu vật gì mới tiễn Đường Đường vào trường thi.
Đường Đường từng trải quả thi lớn học một lần, nhưng nói thật ra vẫn có chút khẩn trương.
Thẳng đến khi vào phòng thi, cầm lấy bài thi, Đường Đường mới thả lỏng, cả người hoàn toàn tập trung vào bên trong bài thi.
Lo lắng nhất vẫn là toán học.
Học nhiều làm nhiều nhất định sẽ làm đúng, còn học ít làm ít nhất định sẽ không có kết quả tốt.
Khi tiếng chuông kết thúc vang lên, Đường Đường thở dài nhẹ nhõm.
Tuy ngày mai còn hai môn, nhưng toán học không chắc nhất đã qua, tâm tình thả lỏng hơn trước không ít.
Sau khi thi xong cô gặp bọn người Đổng Ngọc và Phong Khinh Dương.
Có bạn học chạy tới muốn so đáp án với Phong Khinh Dương, kết quả đều bị Đổng Ngọc đuổi đi.
“Ngừng, ngừng, tớ sợ so đáp án xong, ngày mai sẽ không muốn đi thi nữa.”
Mọi người cùng nhau cười, thoạt nhìn đều rất thả lỏng.
“Ngày mai thi xong chúng ta cùng nhau ra ngoài thư giãn đi”
, còn chưa thi xong, Đổng Ngọc đã bắt đầu dự tính đến lúc sau khi thi,
“Nghẹn một năm trời, không chơi cho đã thì thật có lỗi với chính mình.”
Dương Đào và Phong Khinh Dương tỏ vẻ bọn họ không có vấn đề, Đường Đường do dự một lát,
“Tớ cũng không thành vấn đề.”
Gần đây vừa phải căng não thi lớn học vừa phải đối phó với Minh Thiếu Diễm, ngày mai ra ngoài chơi một chút cũng tốt.
Chơi đủ rồi thì kéo Minh Thiếu Diễm đi làm giám định.
Về đến nhà, dì Trình vô cùng ân cần hỏi thăm, nhưng một câu cũng không nhắc đến thành tích.
Đồ ăn thịnh soạn đã chuẩn bị xong, tất cả đều là thức ăn thanh đạm.
Dì Trình nói ăn thức ăn nặng sợ sẽ làm Đường Đường không thoải mái, ảnh hưởng đến ngày thi hôm sau.
Cơm nước xong, vốn dĩ hai chú cháu đang nói thỏa thích lại khôi phục xấu hổ như lúc trước.
Đường Đường cảm thấy nói gì cũng không thích hợp, cuối cùng chỉ có thể khô khốc nói với Minh Thiếu Diễm,
“Ngày mai thi xong cháu muốn cùng bạn học ra ngoài chơi.”

“Chơi đến mấy giờ?”
Đường Đường lắc đầu,
“Không có giờ chắc chắn.”
Minh Thiếu Diễm nhíu mày,
“Không vội, ngày mai rồi nói sau.”

“Ừm”
, Đường Đường gật đầu, lúc lên lầu lại lui về,
“Chú nhỏ, chú đừng quên chuyện chú đã đáp ứng.”
Ngón tay Minh Thiếu Diễm cứng đờ,
“Không quên, thi lớn học xong sẽ làm giám định.”
Xem như hắn giữ chữ tín, Đường Đường vừa lòng lên lầu.
Minh Thiếu Diễm chờ bóng dáng của Đường Đường biến mất tại cửa cầu than, lúc này mới thở dài.
Từ ngày Đường Đường nói ra những lời đó tới giờ đã hơn mười ngày.
Hơn mười ngày, tâm lý Minh Thiếu Diễm khó tránh khỏi xảy ra chút biến hóa.
Lúc trước nghe Đường Đường nói, ngoại trừ cảm giác mừng như điên lúc đầu, còn lại đều là kiềm chế bản thân, cô còn nhỏ, cô không hiểu cái gì là thích, vậy nên không thể.
Chỉ là mỗi đêm, khi bóng tối bao trùm lấy căn phòng, những cảm giác bị hắn áp chế lại ngo ngoe rục rịch muốn cám dỗ hắn, từng chút từng chút ăn mòn hắn.
Cô còn nhỏ, nhưng nếu cô thật sự nghiêm túc thì sao?
Cô đã từng không hiểu cái gì là thích, nhưng nếu lần này cô thật sự hiểu thì sao?
Bác sĩ Trần nói lại những lời của Đường Đường cho hắn, Minh Thiếu Diễm vẫn nhớ rõ.
Đường Đường nói, ỷ lại và thích thật ra rất khó phân biệt, Đường Đường nói cô thừa nhận bản thân ỷ lại hắn, nhưng cô cũng biết, cô thích hắn.
Không ai biết, những lời đó đã in sâu trong lòng hắn, mỗi lần nhớ lại đều khiến tình cảm chôn giấu trong lòng hắn muốn bùng nổ.
Hắn vốn nên từ chối chuyện làm giám định huyết thống, nhưng sâu thẳm trong tim hắn lại vang lên một giọng nói thôi thúc hắn.
“Thử một lần đi.”
Chẳng qua là làm giám định thêm lần nữa, nếu bọn họ thật sự có quan hệ huyết thống thì thất vọng chỉ dày thêm một chút mà thôi.
Nhưng nếu bọn họ không có huyết thống, nếu, nếu thật sự không phải, do giám định lần trước xảy ra vấn đề, vậy có phải giữa bọn họ đã không còn gì ngăn trở nữa hay không…
– — Ngày mai vẫn phải thi lớn học, môn văn Đường Đường học rất tốt, sau này càng ngày càng tiến bộ, còn tiếng Anh càng là đỉnh của đỉnh.
Đến khi làm xong câu cuối cùng, cả người Đường Đường đều nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Còn thành tích, mặc cho số phận đi.
Ra khỏi phòng thi, vừa mở điện thoại liền nhận được điện thoại của Đổng Ngọc.
Đổng Ngọc tới nhà cũng không về mà trực tiếp lôi kéo mọi người đi xả hơi.
Phong Thiên Dương cũng chen chúc nhập hội, tưởng tượng bản thân còn phải học ở trường thêm một năm liền cảm thấy vô cùng bi thảm.
Đặc biệt là sau này chị ruột không còn nữa, Đường Đường cũng không, tương lai thật là nhàm chán.
Mọi người cùng đi ăn cơm chiều, ăn xong lại đến quán bar nhà Đổng Ngọc.
Đổng Ngọc chơi hăng lên sân khấu hát…
Nhìn mọi người chơi vui vẻ như vậy, Đường Đường cũng

Bình luận (0)

Để lại bình luận