Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

tác tư tưởng,
“Minh tiên sinh mời tôi tới chủ yếu là vì Minh tiên sinh nói hôm qua đã xảy ra vài việc…
Đường tiểu thư, hình như cô đối với Minh tiên sinh nảy ra một chút tình cảm không nên có.”
Đường Đường thoải mái thừa nhận,
“Đúng vậy.”
Thật thẳng thắn, chú cháu hai người giống nhau như đúc.
“Đường tiểu thư, cô cảm thấy tình cảm của cô đối với Minh tiên sinh thật sự là thích sao?”

“Đương nhiên”
, bên môi Đường Đường giương lên nụ cười nhạt,
“Có phải bác sĩ Trần cũng muốn nói tôi còn nhỏ, không phân biệt được thích và ỷ lại?”

“Đây là sự thật.”

“Nhưng tôi cảm thấy không phải”
, Đường Đường thu lại nụ cười, nghiêm túc nói,
“Trong lý giải của tôi, nếu thật sự thích một người bản thân sẽ muốn vì đối phương mà trả giá.
Còn ỷ lại chỉ là hưởng thụ sự yêu chiều của đối phương, đương nhiên ý này có chút phiến diện.
Hay nói thoáng hơn, ỷ lại là đem sự tin tưởng và cảm giác an toàn của bản thân đặt hết vào một ai đó.
Ở rất nhiều phương diện, ỷ lại sẽ làm người ta không có suy nghĩ tự lập bởi vì họ luôn nghĩ có người sau lưng chống đỡ, vậy nên họ không cần quá mức lo lắng.
Đây lớn khái chính là tâm lý của người có tính ỷ lại, bác sĩ, ngài cảm thấy tôi hiểu đúng không?”
Bác sĩ rất kinh ngạc, cô gái trước mặt mới mười tám tuổi lại có thể nói ra lời không phù hợp với lứa tuổi như vậy.
Bác sĩ không đáp mà hỏi lại,
“Vậy Đường tiểu thư cảm thấy, cái gì gọi là thích.”

“Thích à?
Thích là tôi sẽ xem anh ấy là chính mình mà đối đãi, thậm chí đối với anh ấy còn tốt hơn chính mình.
Làm chuyện gì cũng nghĩ đến anh ấy.
Cảm xúc của tôi theo cảm xúc của anh ấy mà thay đổi.
Khi anh ấy vui tôi nguyện ý cười cùng anh ấy, anh ấy buồn tôi nguyện ý an ủi anh ấy, giống như tôi đối với chú nhỏ vậy.
Bây giờ mời ngài đến đây, tôi thật sự nghĩ có phải chú ấy cảm thấy không hài lòng với tôi hay không.”

“Hơn nữa bác sĩ không cảm thấy, bản chất của việc thích và ỷ lại là nương tựa vào lẫn nhau mà sống sao?
Chú nhỏ của tôi là một người đàn ông đáng tin cậy, lại làm người khác có cảm giác an toàn.
Ỷ lại một người như vậy tôi cảm thấy rất bình thường, đương nhiên chú ấy còn rất xuất sắc, thích một người như vậy chẳng có gì sai trái.”
Bác sĩ tâm lý:……
Thật ra nói rất có đạo lý.
Nhưng vì sao anh lại cảm giác như bị nhét cho một miếng cẩu lương?
Rõ ràng là một cô gái 18 tuổi, vì sao Đường Đường so với người 28 tuổi như Minh Thiếu Diễm còn muốn khó đối phó hơn?
Bác sĩ chỉ có thể thay đổi phương pháp khai thông,
“Minh đổng từng nói tuổi cô còn quá nhỏ, tuổi nhỏ suy nghĩ không chín chắn.
Tạm thời khoan nói đến thích hay ỷ lại đã.
Tôi muốn hỏi Đường tiểu thư có từng nghĩ đến tương lai, nghĩ nếu hai người thật sự bên nhau sẽ gặp phải chuyện gì chưa?
Người nhà phản đối, người bên ngoài không hiểu, cô là người của công chúng, nếu chuyện này bị bại lộ sẽ như thế nào?
Không nói những cái khác, chỉ nói đến chuyện đơn giản, dễ hiểu nhất lúc này chính, kết hôn khi có quan hệ huyết thống, xác suất con của hai người bị dị tật vượt qua người bình thường rất nhiều.”

“Chỉ là cao hơn một chút cũng không phải nhất định sẽ như vậy”
, nói ra thật khéo, Đường Đường từng đóng một phim có lời thoại liên quan đến vấn đề này,
“Người bình thường không có quan hệ huyết thống sinh con ra có 3% – 4% bị dị tật, mà họ hàng gần hai đời khi sinh con ra có 4.5% bị dị tật.
Nói cách khác, họ hàng gần kết hôn sinh con ra có xác suất bị dị tật nhiều hơn 0.5% – 1.5% so với người bình thường kết hôn.”
Bác sĩ hóa đá.
Đường Đường nở nụ cười, đùa dai nói,
“Vậy nên dù là họ hàng gần cũng không nhất định sẽ sinh ra đứa trẻ bị khuyết tật.
Huống chi, tôi và Minh Thiếu Diễm căn bản không có quan hệ huyết thống.”

“Cái gì?”

“Tôi và chú ấy không có quan hệ huyết thống, tôi có thể xác nhận.
Chỉ là chú ấy không tin mà thôi, nên là bác sĩ Trần, ngài hoàn toàn không cần khuyên tôi vì những điều kiện không hợp lý gì gì đó đều là giả cả.”
Bác sĩ:…
Anh nên nói gì bây giờ, Minh Thiếu Diễm hoàn toàn không nhắc đến chuyện này a!
Sau khi Đường Đường nói xong cũng không làm khó bác sĩ,
“Ngài nói hôm nay ngài tới đây để giúp tôi giải tỏa áp lực cũng có phần đúng.
Gần tới thi lớn học, hiển nhiên không nên bàn về những việc này, nếu ảnh hưởng đến việc thi cử vậy mất nhiều hơn được.
Nhờ bác sĩ nói với chú nhỏ, trước ngày thi lớn học tôi tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện này, có điều sau khi thi, tôi hy vọng chú ấy có thể cùng tôi đến bệnh viện làm giám định huyết thống.”
Giấy trắng mực đen hiện ra trước mắt, cô không tin đến lúc đó Minh Thiếu Diễm còn nghi ngờ.
Tác giả có lời muốn nói: Đường Đường: Thật tức giận, người đàn ông này lại cảm thấy tôi có bệnh!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bà chị beta: Tôi thấy cuối tuần tôi cũng bận nên tranh thủ up luôn nè Tiễn bác sĩ Trần đi, Đường Đường trở lại phòng, cả người lập tức nhụt chí.
Tuy vừa rồi trước mặt bác sĩ Trần cô nói rất dõng dạc, nhìn như mọi thứ đã nằm trong tính toán của cô, trên thực tế tất cả đều là giả.
Bây giờ bác sĩ đi rồi, lúc này Đường Đường mới bắt đầu phát sầu.
So với dự đoán của cô còn nghiêm trọng hơn.
Minh Thiếu Diễm còn cho là cô bị bệnh tâm lý.
Có thể thấy hiện tại Minh Thiếu Diễm bài xích cô đến mức nào.
Đường Đường dám cam đoan, trưa nay hay thậm chí cả tối nay Minh Thiếu Diễm sẽ tìm lý do để không về nhà ăn cơm, tận lực trốn cô xa hết mức.
Còn cô, trong khoảng thời gian này nhất định phải lấy việc thi lớn học làm trọng, không được miên man suy nghĩ mấy chuyện này đó có không này nữa.
Đến giờ Minh Thiếu Diễm vẫn không tin giữa bọn họ không có quan hệ huyết thống, cho nên phải nhanh chóng chứng minh chuyện này mới được.
Nhưng hiện giờ cô đã đồng ý tạm thời sẽ không nhắc lại những chuyện này với Minh Thiếu Diễm, đợi thi lớn học xong lại làm giám định sau.
Trừ lần đó ra, điều làm Đường Đường không chắc chắn chính là, Minh Thiếu Diễm hoàn toàn không xem cô là phụ nữ nên đối với cô không có cảm giác.
Nếu thật sự có, dù chỉ là một chút cảm giác thì cũng sẽ không mời bác sĩ tâm lý đến đây như vậy.
Đường Đường có chút sụp đổ.
Không lẽ cô đã quá liều lĩnh, đến nỗi một người gặp qua vô số sóng to gió lớn như Minh Thiếu Diễm cũng không chịu nổi?
Lấy thái độ hiện tại của Minh Thiếu Diễm, sau này khi đã chứng minh hai người không có quan hệ huyết thống xong, Đường Đường có chút không chắc Minh Thiếu Diễm có đem cô đuổi đi hay không.
Chuyện tình cảm đúng là tra tấn người ta mà.
Nhất là khi bản thân là người động tâm trước, càng không thể đoán được tâm tư của người kia.
Trước nay tính cách của Đường Đường nghĩ gì làm đó, làm việc gì cũng thích chủ động xuất kích, nhưng tình hình hiện tại làm cô có chút do dự.
Bởi vì dường như Minh Thiếu Diễm không thích vậy.
Cho nên lúc này, ít nhất là trước khi thi lớn học, có phải cô nên yên lặng một chút?
Giống như lời bác sĩ nói, thi lớn học quan trọng, trong khoảng thời gian này nên an phận, không nhắc đến những việc này.
Cô cũng nên cho Minh Thiếu Diễm một khoảng thời gian để tự hỏi, miễn cho quá mức gấp gáp lại làm hắn không thích.
Sau khi quyết định xong, Đường Đường khó tránh khỏi cảm thán một tiếng.
Thật là hèn mọn mà.
Khó chịu.
Quả nhiên, như suy nghĩ của Đường Đường, buổi trưa Minh Thiếu Diễm không về, tối hắn cũng nói có việc nên tối muộn mới về.
Đến nỗi chủ nhật hôm sau, mới sáng sớm Minh Thiếu Diễm đã trốn đi đâu không thấy bóng dáng.
Dù đã đoán trước sẽ như vậy, nhưng đến lúc thấy Minh Thiếu Diễm trốn tránh cô triệt để như vậy, nhất thời Đường Đường cũng không biết nên có cảm tưởng gì.
Bình tĩnh.
Bình tĩnh.
Thi lớn học quan trọng!
Gạt bỏ tạp niệm, đọc sách!
Tối đến, lúc Minh Thiếu Diễm về nhà đã là 9 giờ tối.
Đường Đường nghe được động tĩnh đi ra ngoài, cảnh tượng không xấu hổ như tưởng tượng của cô, biểu tình Minh Thiếu Diễm vẫn giống bình thường như đúc.
Đến khi Đường Đường rời khỏi, Minh Thiếu Diễm lập tức khuỵu xuống.
Bình tĩnh gì đó đều là giả.
Minh Thiếu Diễm vào phòng bếp kêu dì Trình pha một ly sữa bò nóng cho Đường Đường, dù sao không bao lâu nữa đã là đến ngày thi lớn học, lúc này phải bổ sung đầy đủ dinh dưỡng.
Sau khi nói xong lại dặn dò dì Trình đừng nói cho Đường Đường biết là hắn kêu dì làm.
Dì Trình không thể hiểu được,
“…
Tại sao?”

“…
Không có gì”
, Minh Thiếu Diễm thoáng nhìn về phía tầng trên cùng.
Hiện tại tốt nhất là cố gắng không để Đường Đường có ảo giác gì, đối xử với cô lãnh đạm một chút, cũng làm hắn sớm ngày chấm dứt suy nghĩ hoang đường này.
Dì Trình thật sự không hiểu Minh Thiếu Diễm đang làm gì.
Nhưng Minh Thiếu Diễm lại là người đã không muốn nói thì dù có hỏi thế nào cũng không mở miệng.
Thời điểm đem ly sữa lên lầu, dì Trình không yên tâm nghĩ, có phải hai chú cháu này đang có mâu thuẫn không?
Minh Thiếu Diễm cũng thật là!
Mắt thấy Đường Đường sắp thi lớn học, ngay lúc mấu chốt thế này lại cáu kỉnh với đứa nhỏ.
Còn ra dáng của một người chú hay không!
Đúng là thật quá đáng.
Đem sữa bò đưa cho Đường Đường, dì Trình vừa chờ Đường Đường uống xong, vừa một bên nói bóng nói gió an ủi Đường Đường,
“Đường à, tính tình chú cháu nóng này, cháu đừng hơn thua với nó.”
Đường Đường đang uống sữa suýt chút nữa đã phun ra ngoài.
Dì Trình đã biết chuyện gì sao!
Dì Trình không biết, hoàn

Bình luận (0)

Để lại bình luận