Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Và rồi, Long nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Chính là cô bạn nữ sinh đeo kính, người đã rụt rè hỏi Minh An về tư duy phản biện hôm trước. Cô bé đi một mình, ôm khư khư chồng sách vở trước ngực. Khi thấy Long, cô bé khẽ gật đầu chào, gương mặt có chút ửng hồng rồi nhanh chóng tìm một chỗ ở hàng ghế đầu, ngay ngắn ngồi xuống, lôi bút vở ra chuẩn bị.

Dần dần, căn phòng được lấp đầy. Đúng như danh sách, có tròn mười lăm người. Không khí trong phòng có chút ồn ào, xen lẫn sự tò mò, phấn khích và cả hoài nghi.

Đúng 2 giờ chiều, Minh An liếc nhìn đồng hồ rồi đứng dậy. Cô bước lên bục giảng, sự xuất hiện của cô ngay lập tức khiến cả căn phòng im bặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô gái tóc bạch kim xinh đẹp với phong thái CEO đầy quyền lực.

“Chào mừng tất cả các bạn,” giọng nói của Minh An không quá lớn, nhưng rõ ràng, dứt khoát và có sức nặng, vang vọng khắp căn phòng. “Tôi là Minh An, Á khoa Kinh tế. Cảm ơn các bạn đã tin tưởng và có mặt tại buổi học đầu tiên của ‘Chinh Phục Đại Học Cùng Thủ Khoa & Á Khoa’.”

Cô dừng lại một chút, ánh mắt sắc sảo lướt qua một lượt khắp căn phòng, nhìn thẳng vào từng người, khiến ai cũng có cảm giác cô đang nói chuyện trực tiếp với mình.

“Tôi biết, nhiều bạn đến đây với sự tò mò. Nhiều bạn đến đây vì danh tiếng của Thủ khoa và Á khoa. Và có lẽ, cũng có một vài bạn đến đây với sự hoài nghi,” cô nói, ánh mắt khẽ dừng lại ở cậu trai bặm trợn ngồi cuối lớp. Cậu ta giật mình, vội vàng bỏ chân xuống. “Các bạn tự hỏi, hai tân sinh viên như chúng tôi thì có thể dạy được gì cho các bạn? Chúng tôi có gì khác biệt so với những trung tâm luyện thi ngoài kia?”

Cả lớp im phăng phắc. Minh An đã nói trúng tim đen của tất cả mọi người.

Cô mỉm cười, một nụ cười tự tin và có chút kiêu ngạo. “Chúng tôi không dạy các bạn kiến thức. Kiến thức các bạn có thể tìm thấy trong sách giáo khoa, trên mạng, ở bất cứ đâu. Thứ chúng tôi mang đến cho các bạn, là TƯ DUY. Tư duy của một Thủ khoa, tư duy của một Á khoa. Chúng tôi sẽ chỉ cho các bạn cách biến những kiến thức khô khan thành vũ khí sắc bén để chinh phục không chỉ các kỳ thi, mà còn cả tương lai của các bạn.”

Cô ra hiệu về phía Long. “Và người sẽ trực tiếp mài giũa vũ khí đó cho các bạn, không ai khác, chính là giảng viên át chủ bài của chúng ta, Thủ khoa Nguyễn Long.”

Theo lời giới thiệu, Long đứng dậy, bước lên bục giảng. Sự xuất hiện của cậu lại gây ra một làn sóng xôn xao nho nhỏ, đặc biệt là từ phía các bạn nữ. Dáng người cao lớn, gương mặt điển trai và khí chất điềm tĩnh của cậu ngay lập tức chiếm được cảm tình của họ.

Long đứng bên cạnh Minh An, nhận lấy micro từ tay cô. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn xuống mười lăm gương mặt đang chờ đợi phía dưới. Mọi sự lo lắng đã biến mất, chỉ còn lại sự hứng khởi và đam mê.

“Chào các bạn, tôi là Long,” cậu bắt đầu, giọng nói trầm ấm và truyền cảm. “Như Minh An đã nói, tôi sẽ không nhồi nhét kiến thức cho các bạn. Thay vào đó, chúng ta sẽ cùng nhau ‘giải phẫu’ nó. Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với một khái niệm cơ bản nhất của kinh tế vi mô: Cung và Cầu.”

Nhiều người trong lớp khẽ thở dài. Lại là cung và cầu, cái lý thuyết mà họ đã nghe đến phát ngán.

Long dường như đoán được suy nghĩ của họ. Cậu mỉm cười. “Tôi biết các bạn đang nghĩ gì. Nhưng hãy quên hết những định nghĩa khô khan trong sách đi. Bây giờ, hãy nói cho tôi biết, có ai ở đây thích uống trà sữa không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến cả lớp ngơ ngác, rồi vài cánh tay rụt rè giơ lên.

“Tốt,” Long nói. “Vậy bây giờ hãy tưởng tượng. Một ly trà sữa trân châu đường đen bình thường giá 50 nghìn. Giờ nếu nó tăng giá lên 70 nghìn, bao nhiêu bạn sẽ vẫn mua?”

Số cánh tay giơ lên giảm đi một nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận