Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu rón rén bước xuống giường, đi tắm rửa và chuẩn bị bữa sáng một cách lặng lẽ. Hôm nay cậu không làm món gì cầu kỳ, chỉ là bánh mì nướng phết bơ và hai quả trứng ốp la cho mỗi người, kèm theo hai ly cà phê đen đậm đặc để giữ cho đầu óc tỉnh táo.

Khi mùi cà phê thơm lừng lan tỏa khắp nhà cũng là lúc Minh An uể oải bước ra từ phòng ngủ. Cô đã tắm xong, mái tóc bạch kim còn hơi ẩm được sấy khô gọn gàng. Cô không nói gì, chỉ ngồi xuống bàn ăn, cầm lấy ly cà phê nhấp một ngụm. Ánh mắt cô sắc lẹm, khác hẳn vẻ mơ màng thường ngày. Hôm nay, cô đã hoàn toàn bật “chế độ CEO”.

“Sẵn sàng chưa, giảng viên át chủ bài?” cô hỏi, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng.

“Sẵn sàng từ lâu rồi,” Long đáp, mỉm cười tự tin. “Chỉ chờ lệnh của CEO thôi.”

Họ nhanh chóng giải quyết bữa sáng trong im lặng, sự ăn ý đã đạt đến mức không cần dùng lời nói để giao tiếp. Sau khi ăn xong, cả hai bắt đầu chuẩn bị trang phục. Đây không chỉ là một buổi dạy thêm, đây là buổi ra mắt một thương hiệu. Hình ảnh là thứ không thể xem nhẹ.

Minh An chọn cho mình một bộ trang phục thể hiện rõ quyền lực và sự chuyên nghiệp. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem, chỉ cài vài cúc trên cùng, khéo léo để lộ xương quai xanh quyến rũ nhưng không hề hở hang. Bên ngoài là một chiếc blazer không tay dáng dài màu đen. Cô kết hợp nó với chiếc quần tây ống rộng cùng màu và đi một đôi boots da cổ thấp, gót vuông vững chãi. Mái tóc bạch kim được chải chuốt cẩn thận, xõa ngang vai. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ nhấn vào đôi mắt sắc sảo với đường eyeliner mảnh và chuốt mascara kỹ lưỡng, cùng màu son đỏ đất thời thượng. Nhìn cô lúc này không ai nghĩ đây là một tân sinh viên mười tám tuổi, mà là một nữ doanh nhân trẻ thành đạt, tự tin và đầy khí chất.

Long cũng không kém cạnh. Cậu chọn một chiếc áo polo màu xanh navy ôm sát cơ thể, làm nổi bật lên bờ vai rộng và những múi cơ săn chắc. Chiếc quần kaki màu be và đôi sneaker trắng hàng hiệu mang lại vẻ ngoài vừa trẻ trung, năng động lại vừa lịch sự. Với chiều cao 1m9 và vóc dáng người mẫu, chỉ cần ăn mặc đơn giản như vậy cũng đủ khiến cậu trở nên nổi bật.

Khi cả hai đứng trước gương, họ không khỏi mỉm cười hài lòng. Họ trông giống như một cặp đôi quyền lực, sẵn sàng chinh phục cả thế giới.

“Đi thôi,” Minh An khoác chiếc túi xách lên vai, ra lệnh. “Đến lúc cho lũ nhóc đó thấy, tiền của chúng được tiêu vào đâu.”

Họ bắt một chiếc taxi đến trung tâm văn hóa. Ngồi trên xe, Long có chút căng thẳng, hai bàn tay bất giác siết lại. Minh An nhận ra điều đó. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa tay mình qua, nắm lấy tay cậu. Bàn tay cô mềm mại và ấm áp, truyền cho cậu một nguồn sức mạnh vô hình. Long quay sang nhìn cô, bắt gặp ánh mắt kiên định của cô, sự lo lắng trong cậu hoàn toàn tan biến. Cậu siết chặt tay cô hơn.

Họ đến nơi sớm hơn nửa tiếng so với giờ bắt đầu. Căn phòng trống vắng và yên tĩnh. Long đi bật đèn và máy chiếu, kiểm tra lại mọi thứ một lần cuối. Minh An thì đi sắp xếp lại chồng đề thi và tài liệu lên bàn giáo viên, dáng vẻ khoan thai, bình tĩnh như một vị tướng trước giờ ra trận.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ ngồi xuống hàng ghế đầu, im lặng chờ đợi. Kim đồng hồ nhích từng chút một. Mười phút sau, những học viên đầu tiên bắt đầu xuất hiện.

Đầu tiên là một nhóm ba cô gái, vừa đi vừa ríu rít trò chuyện. Khi thấy Long và Minh An ngồi đó, cả ba đều sững người, mắt mở to kinh ngạc. Chúng nó không ngờ “Thủ khoa và Á khoa” trong truyền thuyết lại trẻ và đẹp đến như vậy. Sau vài giây ngẩn ngơ, chúng nó mới lí nhí chào rồi chọn một chỗ ngồi ở giữa lớp.

Tiếp theo là một cậu con trai trông khá bặm trợn, có lẽ là dân thể thao, đi cùng hai người bạn. Vẻ mặt cậu ta có chút hoài nghi và thách thức, như thể đến đây chỉ để xem trò vui. Cậu ta chọn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, gác chân lên ghế phía trước một cách bất lịch sự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận