Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được thôi. Em chọn địa điểm, còn lại cứ để anh lo,” Long nói chắc nịch.

Minh An khựng lại, quay sang lườm cậu. “Anh nói gì cơ? Em đã bảo hôm nay em trả tiền mà. Đây là tiệc công ty, CEO đãi nhân viên.”

“Không,” Long lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc một cách kỳ lạ. “Hôm nay không phải tiệc công ty. Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta. Và không đời nào anh để bạn gái mình trả tiền trong buổi hẹn hò đầu tiên.”

Hai chữ “bạn gái” được cậu nhấn mạnh, đánh thẳng vào tâm trí Minh An. Tim cô hẫng đi một nhịp. Dù họ đã làm tất cả những chuyện thân mật nhất, nhưng đây là lần đầu tiên cậu dùng một danh xưng rõ ràng như vậy để gọi cô. Khuôn mặt cô bất giác nóng bừng lên.

“Ai… ai là bạn gái của anh?” cô lắp bắp, cố giữ vẻ kiêu kỳ nhưng vành tai đã đỏ ửng lên từ lúc nào.

“Em chứ ai,” Long cười, nụ cười vừa dịu dàng vừa có chút đắc thắng. Cậu rất tự nhiên đưa tay ra nắm lấy tay cô, đan những ngón tay của mình vào tay cô một cách thật chặt. “Từ giờ trở đi, em là bạn gái của anh. Hết cãi.”

Minh An định rút tay ra phản đối, nhưng cái nắm tay của cậu quá chặt, quá ấm áp. Cô vùng vằng được vài cái rồi cũng đành chịu thua, lẳng lặng để yên cho cậu nắm. Dù miệng không nói, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.

Cuối cùng, họ quyết định chọn một quán nướng BBQ Hàn Quốc nổi tiếng trong một con hẻm sầm uất. Quán không quá sang trọng nhưng lúc nào cũng đông nghịt khách, chủ yếu là sinh viên. Không khí ở đây rất náo nhiệt, tiếng thịt nướng xèo xèo trên vỉ, tiếng cụng ly, tiếng cười nói rộn rã hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của tuổi trẻ.

May mắn là họ vẫn tìm được một bàn trống ở trong góc. Ngồi xuống ghế, Long lập tức thể hiện vai trò của một người bạn trai chu đáo. Cậu gọi toàn những món Minh An thích: ba chỉ bò Mỹ, nạc vai heo, sườn non, bạch tuộc sốt cay…

Khi nhân viên mang đồ ăn lên, Long không để Minh An phải động tay vào bất cứ thứ gì. Cậu tự tay sắp xếp vỉ nướng, gắp từng miếng thịt đặt lên, lật qua lật lại cho đến khi chín vàng đều, tỏa mùi thơm nức mũi. Sau đó, cậu lại cẩn thận dùng kéo cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn, cuộn với xà lách, kim chi rồi đặt vào bát cho cô.

“Ăn đi,” cậu nói. “Hôm nay em vất vả rồi.”

Minh An nhìn miếng thịt được cuộn đẹp mắt trong bát, rồi lại ngước lên nhìn người đàn ông đang chăm chú nướng thịt cho mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô đã quen với việc tự mình làm mọi thứ, quen với việc phải mạnh mẽ, phải tự lập. Đã rất lâu rồi mới có người chăm sóc cô một cách tỉ mỉ và dịu dàng đến vậy.

Cô gắp miếng thịt lên, cho vào miệng. Vị ngọt của thịt hòa quyện với vị chua cay của kim chi, vị tươi mát của rau xà lách, ngon đến lạ thường. Có lẽ không chỉ vì đồ ăn ngon, mà còn vì người ngồi đối diện.

“Ngon không?” Long hỏi, mắt vẫn không rời vỉ nướng.

“Tạm được,” Minh An đáp, miệng thì nhai nhồm nhoàm nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Long chỉ cười. Cậu biết tỏng cô nàng này khẩu thị tâm phi. Cậu rót cho cô một ly soju, rồi tự rót cho mình.

“Nào, cạn ly mừng cho thành công của chúng ta,” cậu nâng ly.

Minh An cũng cầm ly của mình lên, cụng nhẹ vào ly của cậu. Tiếng thủy tinh lanh canh vang lên. “Mừng cho sự khởi đầu của đế chế.”

Họ uống một hơi cạn sạch. Vị cay nồng của rượu soju xộc lên mũi, khiến gò má Minh An càng thêm ửng hồng. Bữa ăn diễn ra trong không khí vui vẻ. Họ vừa ăn, vừa trò chuyện về buổi học hôm nay, phân tích phản ứng của từng học viên.

“Anh để ý cô bé đeo kính ngồi bàn đầu không?” Long nói. “Con bé đó rất thông minh, khả năng tiếp thu cực kỳ nhanh. Em nghĩ nên tập trung bồi dưỡng cho nó.”

“Em biết,” Minh An gật gù, miệng vẫn đang nhai. “Nó là người có tư duy tốt nhất trong lứa này. Còn thằng nhóc bặm trợn ngồi cuối lớp, ban đầu em tưởng nó đến để phá, ai ngờ lại là đứa nghe giảng chăm chú nhất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận