Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô bạn đeo kính nán lại cuối cùng. Cô bé rụt rè bước đến chỗ Long.

“Thầy ơi,” cô bé lí nhí. “Bài giảng của thầy hay lắm ạ. Lần đầu tiên em thấy kinh tế học thú vị như vậy.”

“Cảm ơn em,” Long mỉm cười thân thiện. “Cứ cố gắng nhé.”

Cô bé gật đầu, mặt đỏ bừng rồi vội vã chạy đi.

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Long mới thở phào một cái, ngồi phịch xuống ghế.

“Mệt thật,” cậu nói, nhưng nụ cười thì không thể giấu được. “Nhưng mà… đã quá.”

Minh An bước tới, đưa cho cậu một chai nước suối. “Làm tốt lắm, giảng viên của tôi.”

“Công của CEO hết,” Long nhận lấy chai nước, tu một hơi. “Màn dạo đầu của em quá xuất sắc.”

“Đó là điều đương nhiên,” Minh An hất cằm, vẻ kiêu ngạo quay trở lại. “Hôm nay coi như thành công rực rỡ. Em cá là sau buổi học này, sẽ không một ai bỏ lớp, thậm chí còn có người xin đăng ký thêm.”

“Anh cũng nghĩ vậy,” Long gật gù. Cậu đứng dậy, bước tới đối diện cô. “Vậy… CEO định thưởng cho giảng viên của mình như thế nào đây?”

Cậu nắm lấy tay cô, kéo cô sát vào lòng mình. Minh An không phản kháng, chỉ ngước mắt lên nhìn cậu, trong mắt lấp lánh ý cười.

“Tối nay đi ăn mừng,” cô nói. “Ăn một bữa thật thịnh soạn. Em trả tiền.”

“Không được,” Long lắc đầu. “Để anh. Đàn ông phải là người trả tiền cho những buổi hẹn hò quan trọng.”

“Đây là tiệc mừng công của công ty, không phải hẹn hò,” Minh An bướng bỉnh cãi lại.

“Với anh, đi đâu với em cũng là hẹn hò,” Long đáp, giọng nói vừa dịu dàng vừa bá đạo.

Cậu không để cô nói thêm lời nào, cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, nồng nàn và đầy tự hào. Giữa căn phòng học trống vắng, nơi đế chế của họ vừa có một màn chào sân không thể hoàn hảo hơn, hai người chủ của đế chế ấy đang cùng nhau chia sẻ vị ngọt của chiến thắng đầu tiên.

Nụ hôn của Long không còn vẻ chiếm hữu điên cuồng như những lần trước. Lần này, nó sâu lắng, chậm rãi, mang theo tất cả sự tự hào, niềm vui sướng và cả sự trân trọng mà cậu dành cho cô gái trong vòng tay mình. Minh An cũng không còn khiêu khích hay đáp trả một cách hiếu thắng. Cô chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, vòng tay qua eo cậu và tận hưởng trọn vẹn vị ngọt của thành công, của sự đồng điệu và của nụ hôn này.

Họ cứ đứng như vậy giữa căn phòng trống, chỉ có ánh đèn huỳnh quang làm chứng cho khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Khi nụ hôn kết thúc, cả hai tựa trán vào nhau, nhịp thở có chút gấp gáp nhưng ánh mắt lại ánh lên sự mãn nguyện tuyệt đối.

“Chúng ta làm được rồi,” Long thì thầm, giọng nói vẫn còn khàn đi vì xúc động.

“Em đã nói rồi mà,” Minh An khẽ cười, đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cậu. “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Cô lùi lại một bước, phá vỡ vòng tay của cậu, nhanh chóng quay trở lại với dáng vẻ CEO thường ngày. “Thôi được rồi, sentimental đủ rồi. Dọn dẹp rồi về thôi. Bụng em réo từ nãy đến giờ rồi.”

Long bật cười trước sự thay đổi chóng mặt của cô. Cô gái này lúc nào cũng vậy, có thể mềm mại như nước trong một giây, và ngay giây tiếp theo đã sắc bén như dao. Cậu yêu cả hai con người đó của cô.

Cả hai nhanh chóng thu dọn lại căn phòng. Long đi lau bảng, xếp lại bàn ghế cho ngay ngắn, còn Minh An thì kiểm tra lại hệ thống điện và khóa cửa cẩn thận. Mọi hành động đều diễn ra trong im lặng nhưng lại vô cùng ăn ý. Xong xuôi, họ khóa cửa phòng học, chính thức khép lại một ngày làm việc đầu tiên thành công mỹ mãn.

Bước ra khỏi trung tâm văn hóa, không khí buổi chiều Sài Gòn đã dịu đi ít nhiều. Nắng không còn gay gắt, gió thổi hiu hiu mang theo sự ồn ã của dòng xe cộ.

“Giờ đi đâu đây, thưa CEO?” Long hỏi, tay đút túi quần, đi song song bên cạnh cô.

“Tìm một quán nào đó thật ngon,” Minh An đáp, mắt đảo quanh tìm kiếm. “Ăn mừng chiến công đầu tiên. Phải ăn một bữa thật thịnh soạn mới được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận