Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Long giật nảy mình, suýt nữa thì làm rơi cả điện thoại. Cậu vội vàng ngồi thẳng dậy, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hẳn. “Dạ… dạ vâng ạ! Em chào thầy! Thầy gọi em có việc gì không ạ?”

Minh An ngồi bên cạnh cũng nghe thấy, cô nhíu mày, tỏ vẻ tò mò.

“Thầy có nghe qua về dự án lớp học thêm của em và em Minh An,” giọng thầy Minh trong điện thoại trầm ổn và đầy uy lực. “Thầy rất ấn tượng. Hai em có thể lên văn phòng khoa gặp thầy một lát được không? Thầy muốn trao đổi trực tiếp.”

“Dạ… dạ được ạ! Bọn em lên ngay ạ!” Long đáp, tim đập thình thịch.

Cúp máy, Long quay sang nhìn Minh An, vẻ mặt vừa có chút hoang mang vừa có chút phấn khích. “Thầy Trưởng khoa Kinh tế muốn gặp chúng ta.”

Minh An cũng sững sờ. Trưởng khoa Kinh tế – thầy Trần Quang Minh là một nhân vật huyền thoại trong trường, một giáo sư đầu ngành nổi tiếng là nghiêm khắc và khó tính. Bị thầy gọi lên văn phòng thường không phải là chuyện tốt lành gì.

“Thầy nói có chuyện gì không?” Minh An hỏi, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.

“Thầy nói ấn tượng với lớp học của chúng ta và muốn trao đổi trực tiếp,” Long thuật lại.

“Trao đổi?” Minh An lặp lại, đôi mắt sắc sảo nheo lại suy tính. “Có hai khả năng. Một là thầy không hài lòng việc chúng ta dùng danh nghĩa của trường để kinh doanh và gọi lên khiển trách. Hai là…”

“Hai là gì?”

“Hai là thầy thực sự nhìn thấy tiềm năng và muốn tìm hiểu thêm,” Minh An nói, trong mắt loé lên một tia sáng. “Dù là khả năng nào, đây cũng là một cơ hội. Đi thôi.”

Cả hai nhanh chóng đi về phía văn phòng khoa. Đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu sẫm có gắn tấm biển “Trưởng Khoa Kinh Tế”, Long không khỏi cảm thấy hồi hộp. Cậu hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.

“Mời vào.”

Họ bước vào trong. Văn phòng của thầy Minh không quá lớn nhưng được bài trí rất trang nhã, với những giá sách cao ngất ngà ngất ngưởng chứa đầy sách chuyên ngành. Thầy Minh đang ngồi sau bàn làm việc, một người đàn ông trạc ngũ tuần, dáng người dong dỏng, đeo kính và có vầng trán cao, toát lên vẻ trí thức và nghiêm nghị.

“Em chào thầy ạ,” cả hai đồng thanh.

“Chào hai em, mời ngồi,” thầy Minh chỉ tay về phía hai chiếc ghế đối diện bàn làm việc. Giọng thầy không lạnh lùng nhưng cũng chẳng hề có vẻ thân thiện. Thầy đưa mắt quan sát cả hai một lượt, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu tâm can người đối diện.

“Thầy gọi hai em lên đây vì thầy đã đọc được bài đăng trên diễn đàn sinh viên,” thầy Minh đi thẳng vào vấn đề, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn. “Lớp học ‘Chinh Phục Đại Học Cùng Thủ Khoa & Á Khoa’. Một cái tên rất kêu.”

“Dạ, đó là bọn em tự phát thôi ạ, mong muốn giúp đỡ các bạn có kết quả học tập tốt hơn,” Long khiêm tốn đáp.

“Giúp đỡ hay kinh doanh?” thầy Minh hỏi vặn lại một câu, ánh mắt vẫn không rời khỏi họ.

Không khí trong phòng có chút căng thẳng. Minh An, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới lên tiếng. Giọng cô không hề có chút run sợ, ngược lại còn rất bình tĩnh và tự tin.

“Thưa thầy, là cả hai ạ. Bọn em tin rằng, một mô hình kinh doanh bền vững nhất phải là mô hình tạo ra giá trị thực sự cho xã hội. Bọn em cung cấp kiến thức, giúp các bạn sinh viên vượt qua khó khăn trong học tập, đó là giá trị. Và việc thu học phí là để duy trì, phát triển mô hình đó, đồng thời cũng là phần thưởng xứng đáng cho chất xám và công sức mà bọn em bỏ ra. Đó là kinh doanh ạ.”

Thầy Minh khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ trước câu trả lời thẳng thắn và sắc sảo của cô sinh viên năm nhất. Ánh mắt thầy nhìn Minh An có thêm vài phần hứng thú.

“Lý luận rất tốt,” thầy gật gù. “Vậy theo em, giá trị cốt lõi mà lớp học của hai em mang lại là gì, ngoài việc dạy lại những kiến thức trong sách vở?”

Lần này, Long là người trả lời. Cậu đã lấy lại được sự bình tĩnh và tự tin của một Thủ khoa. “Thưa thầy, giá trị lớn nhất mà bọn em muốn mang lại không chỉ là kiến thức, mà là phương pháp tư duy. Bọn em không muốn dạy các bạn cách giải một bài toán kinh tế lượng, mà muốn dạy các bạn cách nhìn nhận một vấn đề kinh tế dưới nhiều góc độ, cách áp dụng lý thuyết vào thực tiễn. Giống như thầy vẫn thường nói trên giảng đường, học kinh tế không phải để trở thành một cái máy tính, mà là để trở thành một nhà chiến lược ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận