Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Long mỉm cười, lặng lẽ rời giường, không gây ra một tiếng động. Cậu vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, sau đó đi thẳng vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lách tách của trứng trên chảo, mùi thơm của cà phê mới pha dần dần lan tỏa, đánh thức cả căn hộ.

Khi Long đang loay hoay lật miếng trứng, một vòng tay bất ngờ ôm lấy cậu từ phía sau. Tấm lưng trần của cậu cảm nhận rõ ràng sự mềm mại và ấm áp từ cơ thể cô.

“Chào buổi sáng, đầu bếp,” giọng Minh An có chút ngái ngủ nhưng vẫn không giấu được ý trêu chọc. Cô vẫn đang mặc chiếc áo thun của cậu từ hôm qua, mái tóc bạch kim rối bù một cách đáng yêu.

“Dậy rồi à?” Long quay lại, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát vào người mình. “Ngủ có ngon không?”

“Ngon,” Minh An gật đầu, dụi mặt vào ngực cậu. “Lần đầu tiên sau một thời gian dài em ngủ một giấc không mộng mị.”

“Vậy sau này ngày nào anh cũng ôm em ngủ,” Long nói, giọng chắc nịch.

“Dẻo miệng,” Minh An ngẩng lên, bĩu môi, nhưng trong mắt lại ánh lên niềm vui. “Bữa sáng của em đâu?”

“Sắp có ngay đây, thưa CEO,” Long cười, quay lại bếp. “Em ra bàn ngồi đợi đi.”

Bữa sáng ngày thứ hai diễn ra trong không khí nhẹ nhàng và vui vẻ. Họ vừa ăn vừa bàn luận về kế hoạch cho tuần mới. Số lượng học viên đăng ký đã tăng vọt sau bài đăng “cam kết hoàn tiền”, và họ cần phải chuẩn bị giáo án kỹ lưỡng hơn nữa.

“Hôm nay đến trường, chắc chắn sẽ có nhiều người nhìn chúng ta bằng ánh mắt khác đấy,” Long vừa phết mứt lên bánh mì vừa nói.

“Càng tốt,” Minh An nhún vai. “Em muốn tất cả mọi người phải biết đến ‘Chinh Phục Đại Học Cùng Thủ Khoa & Á Khoa’. Chúng ta phải biến nó thành một thương hiệu.”

“Em đúng là lúc nào cũng nghĩ đến kinh doanh được,” Long lắc đầu cười.

“Không kinh doanh thì lấy gì mà xây dựng đế chế?” Minh An lườm cậu. “Lo mà ăn nhanh rồi chuẩn bị đi học đi, giảng viên.”

Cả hai nhanh chóng thu dọn rồi chuẩn bị quần áo. Giờ đây, việc thay đồ trước mặt nhau đã trở thành chuyện quá đỗi bình thường. Long ngắm nhìn Minh An không chớp mắt khi cô cởi chiếc áo thun của cậu ra, để lộ thân hình hoàn hảo với những đường cong chết người, rồi lại mặc vào bộ đồng phục của trường.

Hôm nay, Minh An chọn một chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn, bỏ trong chiếc chân váy xếp ly màu xanh đen đặc trưng của trường. Trông cô không còn vẻ quyền lực của một CEO hay sự hoang dại trên giường, mà quay trở lại đúng với hình ảnh một nữ sinh thanh tú, xinh đẹp. Mái tóc bạch kim càng làm cô nổi bật giữa đám đông.

Long cũng mặc đồng phục tương tự, nhưng với vóc dáng cao lớn và bờ vai rộng của cậu, bộ đồng phục đơn giản cũng trở nên nam tính và thu hút lạ thường.

“Đi thôi,” Minh An khoác balo lên vai, quay sang nói với cậu.

“Đợi đã,” Long gọi giật lại. Cậu tiến đến, tự tay chỉnh lại chiếc cổ áo hơi lệch cho cô, rồi vuốt lại vài sợi tóc mai còn vương trên má cô. Hành động dịu dàng và tự nhiên đó khiến tim Minh An khẽ đập lỡ một nhịp.

“Được rồi, giờ thì đi được rồi,” Long mỉm cười hài lòng.

Họ cùng nhau sải bước đến trường, thu hút vô số ánh nhìn trên đường đi. Tin tức về lớp học thêm của Thủ khoa và Á khoa đã lan truyền khắp nơi, và giờ đây, họ không chỉ là hai sinh viên xuất sắc mà còn là những “doanh nhân trẻ” đầy tham vọng.

Vừa bước vào giảng đường, cả hai đã cảm nhận được sự khác biệt. Rất nhiều bạn học, kể cả những người chưa từng nói chuyện, đều quay sang chào hỏi họ một cách thân thiện. Vài người còn đến hỏi han trực tiếp về lớp học. Long và Minh An kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, không hề tỏ ra kiêu ngạo.

Giờ giải lao, khi cả hai đang ngồi ôn bài ở một góc sân trường, điện thoại của Long đột nhiên reo lên. Là một số lạ.

“Alo, ai vậy ạ?” Long bắt máy.

“Chào em, Long phải không? Thầy là Trần Quang Minh, Trưởng khoa Kinh tế đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận