Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hôm nay em vất vả rồi,” cậu nói, giọng dịu dàng. Cậu đưa tay, vén những lọn tóc bạch kim còn bết trên má cô.

“Anh cũng vậy,” Minh An đáp, ngả đầu tựa vào vai cậu, đôi mắt khép hờ. Sự mệt mỏi khiến cô chẳng còn muốn trêu chọc hay tỏ ra mạnh mẽ nữa. Giây phút này, cô chỉ muốn được yên bình dựa dẫm vào cậu.

Không gian trong phòng khách chìm vào tĩnh lặng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ bao trùm lên hai người. Long khẽ vòng tay qua eo, kéo cô sát hơn vào lòng mình. Cậu hít hà mùi hương sữa tắm ngọt ngào trên người cô.

“Minh An này,” cậu khẽ gọi.

“Hửm?” cô đáp lại bằng một tiếng trong cổ họng, giọng lười biếng.

“Sau này, khi chúng ta kiếm được thật nhiều tiền… em muốn làm gì nhất?” Long đột nhiên hỏi một câu không đầu không cuối.

Minh An im lặng một lúc, dường như đang suy nghĩ. Rồi cô từ từ mở mắt ra, nhìn vào một khoảng không vô định.

“Em muốn mua một căn penthouse,” cô nói, giọng có chút mơ màng. “Một căn penthouse thật lớn, có cửa sổ kính từ trần đến sàn, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Em sẽ thiết kế một phòng làm việc thật lớn, một thư viện riêng, và một phòng gym nữa. Em sẽ không phải lo lắng về tiền bạc, không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai. Em sẽ là nữ hoàng trong đế chế của chính mình.”

Trong giọng nói của cô, Long có thể nghe thấy cả một quá khứ không hề đơn giản, một khát vọng tự do và tự chủ mãnh liệt. Cậu siết chặt vòng tay hơn một chút.

“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau mua nó,” cậu khẳng định. “Anh sẽ giúp em xây nên đế chế đó.”

Minh An quay sang nhìn cậu, ánh mắt có chút dao động. Cô nhìn sâu vào đôi mắt chân thành của cậu, dường như muốn tìm kiếm điều gì đó. Cuối cùng, cô khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và tin tưởng.

“Được. Lời hứa đó.”

Cô chủ động rướn người, đặt lên môi cậu một nụ hôn. Nụ hôn không mãnh liệt, không cháy bỏng, chỉ là một cái chạm môi nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy sự cam kết và tin tưởng. Nó như một lời đóng dấu cho lời hứa hẹn của cả hai về một tương lai rực rỡ phía trước.

Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu lắng ấy tan ra, để lại một dư vị ngọt ngào và ấm áp. Long và Minh An vẫn nhìn nhau, không nói một lời nào nữa, nhưng dường như mọi điều cần nói đều đã được truyền tải qua ánh mắt và cái chạm môi vừa rồi. Lời hứa về một căn penthouse, về một đế chế, về một tương lai chung không còn là những lời nói suông nữa, nó đã trở thành một mục tiêu hữu hình mà cả hai sẽ cùng nhau nắm lấy.

Sự im lặng bao trùm lấy phòng khách, nhưng không hề ngột ngạt. Nó là sự im lặng của thấu hiểu, của bình yên. Cả hai đều đã thấm mệt sau một ngày dài đầy biến động, từ việc đối mặt với thầy trưởng khoa, dọn dẹp “trụ sở” đến những cảm xúc dâng trào. Minh An dụi đầu sâu hơn vào vai Long, mí mắt nặng trĩu.

“Buồn ngủ quá…” cô lẩm bẩm, giọng nói mềm mại như tiếng mèo con.

Long mỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc bạch kim của cô. “Vậy thì đi ngủ thôi. Hôm nay em vất vả nhiều rồi.”

Cậu nhẹ nhàng đứng dậy, rồi không để cô kịp phản ứng, cậu cúi xuống, luồn một tay qua lưng, tay kia qua khoeo chân cô, bế thốc cô lên một cách dễ dàng.

“Này!” Minh An giật mình, theo phản xạ vòng tay qua cổ cậu. “Tự em đi được.”

“Anh biết,” Long đáp, giọng trầm ấm. “Nhưng anh muốn bế CEO của anh đi ngủ.”

Cậu không cho cô cơ hội phản đối, vững vàng bế cô đi về phía phòng ngủ của mình. Căn phòng đã trở thành không gian chung của họ một cách không chính thức. Cậu nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái, kéo chăn đắp lên cho cô. Chiếc áo choàng tắm bằng lụa của cô hơi xộc xệch, để lộ ra xương quai xanh quyến rũ và một phần khe ngực sâu hút. Long cố gắng dời mắt đi, nhưng hình ảnh đó vẫn cứ in đậm trong tâm trí.

Cậu tắt đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ đầu giường rồi cũng lên giường, nằm xuống bên cạnh cô. Cậu không làm gì cả, chỉ quay người lại, kéo cô vào lòng và ôm thật chặt từ phía sau. Cơ thể mềm mại, ấm áp của cô hoàn toàn vừa vặn trong vòng tay cậu. Cậu cảm nhận được hơi thở đều đều của cô phả vào ngực mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận