Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh An lườm cậu một cái cháy má nhưng khoé môi không giấu được ý cười. “Dẻo miệng. Lấy hộp này đi.”

Sau khi chất đầy một xe đẩy những đồ dùng cần thiết, họ đi ra quầy thanh toán. Lần này, Long đã nhanh tay hơn, rút thẻ ra trước khi Minh An kịp phản ứng.

“Để anh. Coi như khoản đầu tư đầu tiên của giảng viên cho công ty,” cậu nói chắc nịch.

Minh An nhìn cậu, không tranh cãi nữa mà chỉ mỉm cười gật đầu. Cô thích cảm giác được cậu che chở và chủ động như thế này.

Tay xách nách mang một đống đồ, cả hai quay trở lại “trụ sở”. Vừa mở cửa phòng, họ đã ngay lập tức bắt tay vào công cuộc tổng vệ sinh. Long, với lợi thế chiều cao và sức khỏe, nhận hết những việc nặng. Cậu quét mạng nhện trên trần nhà, lau cửa sổ và di chuyển bàn ghế. Minh An thì phụ trách những việc cần sự tỉ mỉ hơn như lau bàn, sắp xếp lại vị trí đồ đạc và lau sàn.

“Kê cái bàn giảng viên ra giữa đi, đối diện với bảng,” cô chỉ đạo. “Các bàn học viên xếp thành ba dãy, mỗi dãy ba bàn. Để một lối đi rộng ở giữa.”

“Rõ,” Long đáp, dễ dàng nhấc bổng chiếc bàn gỗ nặng trịch lên và đặt vào vị trí cô muốn.

Cơ bắp trên cánh tay cậu cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo sơ mi, mồ hôi chảy dài trên thái dương, thấm ướt một mảng áo sau lưng. Minh An đang lau bàn gần đó, không thể không liếc nhìn tấm lưng vững chãi của cậu. Hình ảnh một người đàn ông mạnh mẽ, tập trung làm việc luôn có một sức hút khó cưỡng.

“Nhìn gì mà chăm chú vậy?” Long đột nhiên quay lại, bắt gặp ánh mắt của cô.

“Nhìn xem nhân viên có làm việc chăm chỉ không thôi,” Minh An vội quay đi, hai má hơi ửng hồng.

Công việc dọn dẹp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng, căn phòng bụi bặm cũ kỹ đã hoàn toàn lột xác. Sàn nhà sạch bóng, bàn ghế được lau chùi và sắp xếp ngay ngắn, bảng trắng sáng loáng. Trên bàn giảng viên có thêm một chậu cây xương rồng nhỏ. Chiếc đồng hồ treo tường mới mua đang tích tắc chạy, mang lại sức sống cho cả căn phòng.

Cả hai đứng tựa vào tường, mệt phờ nhưng vô cùng hài lòng nhìn thành quả của mình. Căn phòng giờ đây đã thực sự mang dáng dấp của một lớp học chuyên nghiệp, một văn phòng khởi nghiệp thực thụ.

“Trông tuyệt thật,” Long nói, cảm giác tự hào dâng lên trong lòng.

“Tất nhiên rồi,” Minh An kiêu hãnh đáp. “Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Cô bước đến bên tấm bảng trắng, cầm lấy một cây bút lông màu đen, nắn nót viết lên dòng chữ thật to ở góc trên cùng: “CHINH PHỤC ĐẠI HỌC – NƠI ƯỚM MẦM THÀNH CÔNG”.

Viết xong, cô quay lại nhìn Long, nụ cười rạng rỡ. “Giờ thì trông ra dáng rồi đấy.”

Long bước đến bên cạnh cô. Cậu không nói gì, chỉ cầm lấy một cây bút màu đỏ, vẽ một trái tim nhỏ xíu ngay bên cạnh chữ ký của cô.

Minh An nhìn trái tim đỏ chót, bật cười thành tiếng. “Trẻ con.”

Cô nói vậy nhưng không hề bôi đi.

Mặt trời đã bắt đầu ngả về phía tây, những tia nắng cuối ngày chiếu xiên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng. Mệt mỏi sau một buổi chiều lao động, cả hai quyết định trở về căn hộ nghỉ ngơi.

Vừa về đến nhà, Minh An đã ném mình xuống chiếc ghế sofa êm ái, thở ra một hơi dài.

“Mệt chết đi được. Em cần nạp năng lượng.”

“Để anh nấu mì,” Long nói, đi thẳng vào bếp.

Một lúc sau, cậu bưng ra hai tô mì gói nóng hổi, có thêm trứng và xúc xích, thơm phức. Dù chỉ là một món ăn đơn giản, nhưng sau khi đã thấm mệt, nó lại trở nên ngon lạ thường.

Họ ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào ghế sofa và xì xụp ăn mì. Không còn là CEO và giảng viên, họ trở lại là hai cô cậu sinh viên bình thường, cùng nhau chia sẻ một bữa ăn đạm bạc nhưng ấm cúng.

Ăn xong, Long dọn dẹp bát đĩa, còn Minh An thì đi tắm trước. Khi cô bước ra với chiếc áo choàng tắm quen thuộc, mái tóc còn ẩm ướt, thì Long cũng vừa rửa bát xong. Cậu lau khô tay, đi đến ngồi xuống bên cạnh cô trên sofa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận