Chương 131

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 131

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đôi mắt Long lập tức sáng lên, vẻ mệt mỏi tan biến đâu mất. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện trên môi cậu. “Anh cứ tưởng CEO bận trăm công nghìn việc nên quên mất rồi chứ.”

“Tôi không bao giờ quên những gì mình đã hứa, đặc biệt là với nhân viên xuất sắc,” Minh An nhếch môi, ánh mắt có chút tinh quái. Cô ngồi thẳng dậy, đối diện với cậu. “Nhưng phần thưởng thì phải xem biểu hiện của nhân viên thế nào đã.”

“Vậy biểu hiện của anh hôm nay được chấm mấy điểm?” Long ghé sát lại gần, giọng thì thầm đầy quyến rũ.

Minh An vờ đăm chiêu suy nghĩ, ngón tay trỏ thon dài gõ nhẹ lên cằm. Cô nhìn cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc sảo như đang quét qua từng chi tiết. “Ừm… Về chuyên môn thì không có gì để chê. Phong thái tự tin, lôi cuốn. Tương tác tốt. Tạm cho 9.5 điểm.”

“Vậy 0.5 điểm còn lại bị trừ ở đâu?” Long nhướn mày.

“Trừ vì tội làm CEO lo lắng,” cô đáp tỉnh bơ, rồi bất ngờ vươn người tới, dùng hai tay ôm lấy mặt cậu, kéo lại gần. “Nhưng mà… vì là lần đầu nên có thể châm chước.”

Cô đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước. Nhưng khi Long định đáp lại, định biến nó thành một nụ hôn sâu hơn thì cô đã rụt người lại, nở một nụ cười bí ẩn.

“Phần thưởng sẽ không dễ dàng như vậy đâu,” cô nói. “Giờ thì, nhân viên, cởi áo ra, nằm sấp xuống sofa cho tôi.”

Mệnh lệnh bất ngờ và có phần kỳ quặc của cô khiến Long ngớ người ra một lúc. Cậu nhìn cô, cố gắng đọc vị xem cô gái này lại đang định giở trò gì. Nhưng trong đôi mắt màu hạt dẻ của Minh An lúc này chỉ có sự thích thú và một chút quyền lực không thể chối từ.

“Sao? Không muốn nhận thưởng à?” Minh An nhướn mày thách thức.

Long cười khổ. Cậu biết mình không thể nào từ chối trò chơi của cô. “Tuân lệnh, CEO.”

Cậu đứng dậy, chậm rãi cởi chiếc áo sơ mi lụa, để lộ ra thân trên vạm vỡ, săn chắc. Từng múi cơ cuồn cuộn hiện ra dưới ánh đèn vàng, tấm lưng rộng và vững chãi, bờ vai săn chắc đầy nam tính. Cậu ném chiếc áo sang một bên rồi nằm sấp xuống ghế sofa theo lời cô nói, hai tay vòng lên phía trước gối đầu.

Minh An hài lòng quan sát “nhân viên” của mình. Cô đứng dậy, bước vào phòng ngủ rồi quay trở lại với một chai dầu massage nhỏ trong tay. Mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ lan tỏa trong không khí.

“Hôm nay anh đã vất vả rồi,” cô nói, giọng điệu bất ngờ trở nên dịu dàng. “Để CEO đích thân phục vụ, thư giãn cho át chủ bài của công ty.”

Cô đổ một ít dầu ra lòng bàn tay, xoa hai tay vào nhau cho ấm lên rồi nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng trần của Long.

Cảm giác ấm nóng và mềm mại từ đôi bàn tay của Minh An chạm vào da thịt khiến toàn thân Long khẽ run lên. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cậu vốn nghĩ cô chỉ định trêu chọc mình, không ngờ lại là một màn massage thực thụ.

Đôi bàn tay của Minh An bắt đầu di chuyển. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ nhàng nhưng đầy nội lực trên tấm lưng rộng của cậu. Cô xoa bóp từng thớ cơ trên bả vai, day nhẹ vào những huyệt đạo dọc theo cột sống. Kỹ thuật của cô không hề nghiệp dư, ngược lại còn rất chuyên nghiệp, khiến những cơ bắp đang căng cứng của Long dần dần thả lỏng.

“Thoải mái không?” cô thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào tai cậu.

“Rất… rất thoải mái,” Long đáp, giọng có chút khàn đi. Cảm giác dễ chịu từ việc massage hòa quyện với sự kích thích khi được cô chạm vào khiến cậu vừa thư giãn lại vừa căng thẳng.

Minh An khẽ cười. Cô biết trò chơi của mình đã bắt đầu có tác dụng. Đôi tay cô di chuyển xuống thấp hơn, lướt dọc hai bên sườn của cậu, khiến Long bất giác nín thở. Làn da ở đó cực kỳ nhạy cảm, mỗi cái vuốt ve của cô đều khiến cậu như bị tra tấn trong ngọt ngào.

“Cơ bắp của anh tốt thật đấy,” cô vừa nói vừa dùng ngón tay cái miết dọc theo những múi cơ lưng săn chắc. “Bảo sao ‘làm việc’ hăng hái như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận