Chương 130

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 130

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời khen chân thành và có chút dịu dàng từ cô gái vốn luôn kiêu ngạo khiến Long cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến. Cậu nhìn cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui.

“Vậy có thưởng không, CEO?”

Minh An nhướn mày, vờ suy nghĩ. “Để xem đã… Về nhà rồi tính.”

Cô chìa tay ra. “Đi thôi, về nhà thôi. Nhân viên của em đã vất vả rồi.”

Long mỉm cười, nắm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay của mình vào tay cô. Cả hai cùng nhau thu dọn đồ đạc rồi bước ra khỏi phòng học. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng của họ đổ dài trên con đường vắng, tay trong tay, bắt đầu một chặng đường mới, không chỉ trong tình yêu, mà còn trong cả sự nghiệp mà họ đang cùng nhau xây dựng.

Con đường về nhà dường như ngắn lại dưới những bước chân song hành. Cái nắm tay của họ không còn là sự chiếm hữu bộc phát hay trêu chọc nhất thời, mà là một sự gắn kết thầm lặng, ấm áp. Không khí se lạnh của Sài Gòn về đêm luồn qua kẽ tóc, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó. Sự im lặng giữa cả hai không hề ngượng ngùng, nó chứa đầy sự thấu hiểu và một niềm vui chung đang lan tỏa.

“Em không ngờ là anh có thể làm tốt đến vậy,” Minh An bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng cô không còn vẻ trêu chọc hay ra lệnh như thường ngày, mà có chút gì đó chân thành, xen lẫn tự hào.

Long quay sang nhìn cô, ánh đèn đường lướt qua gương mặt nghiêng nghiêng của Minh An, làm mái tóc bạch kim của cô ánh lên một màu bạc huyền ảo. Cậu siết nhẹ tay cô. “Anh cũng không ngờ. Có lẽ là do có ‘CEO’ ngồi giám sát ở dưới nên nhân viên phải cố gắng hết sức.”

Minh An bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo vang lên trong con hẻm vắng. “Dẻo miệng. Nhưng mà phải công nhận, cách anh liên hệ lý thuyết với mấy ví dụ đời thường rất hiệu quả. Đến em còn thấy cuốn hút nữa là.”

“Đó là nhờ hôm trước ngồi quán cà phê nghe em phân tích về giá trà sữa đó,” Long thành thật đáp. “Chính em đã cho anh ý tưởng phải làm cho kinh tế học trở nên gần gũi hơn.”

Lời thừa nhận của cậu khiến Minh An có chút sững lại. Cô không nghĩ rằng những lời nói bâng quơ của mình lại được cậu ghi nhớ và biến thành một phương pháp giảng dạy hiệu quả đến vậy. Một cảm giác ngọt ngào và ấm áp len lỏi trong tim cô. Cảm giác được lắng nghe, được công nhận bởi người đàn ông mình tin tưởng, nó còn tuyệt vời hơn cả việc tự mình đạt được thành công.

“Coi như anh cũng biết điều,” cô khẽ hắng giọng, cố che giấu sự rung động trong lòng, quay lại với vẻ kiêu kỳ thường thấy. “Vậy là công sức của CEO này không uổng phí.”

Họ về đến nhà khi đồng hồ đã điểm gần mười giờ tối. Căn hộ quen thuộc chào đón họ bằng sự yên tĩnh và ấm cúng. Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Minh An liền buông tay Long ra, duỗi người một cái thật dài, để lộ đường cong eo thon gọn dưới lớp áo sơ mi.

“A… mệt thật sự,” cô than thở, tiện tay đá văng đôi boots ra một góc rồi uể oải đi về phía ghế sofa, ngả người xuống một cách lười biếng. “Ngồi hai tiếng đồng hồ mà còn mệt hơn cả người đứng giảng.”

Long mỉm cười nhìn bộ dạng “xả vai” của cô. Cậu cởi giày, cất gọn gàng lên kệ rồi bước vào bếp, lấy ra hai chai nước suối ướp lạnh. Cậu đi lại phía sofa, đưa cho cô một chai.

“Của CEO đây,” cậu nói, rồi ngồi xuống tấm thảm lông bên cạnh sofa, ngay sát chỗ cô đang nằm. Cậu ngửa đầu ra sau, tu một hơi dài sảng khoái.

Minh An chống tay ngồi dậy, nhận lấy chai nước. Cô vặn nắp, uống một ngụm nhỏ rồi đặt chai nước xuống bàn. Cô nhìn Long, người đang nhắm mắt tựa đầu vào thành ghế, hàng mi dài khẽ rung động. Cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài làm việc và cống hiến khiến cậu trông có chút dịu dàng và bình yên lạ thường.

“Này,” cô khẽ gọi.

“Hửm?” Long mở mắt, quay sang nhìn cô.

“Lúc nãy… trước khi tan học…” Minh An ngập ngừng, hai ngón tay thon dài vô thức xoay tròn chai nước. “…anh nói có thưởng đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận