Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Hải đưa cho Chu Liệt hai tháng tiền công, cũng nói với anh.

“Chu Liệt, cháu đi học đi, cháu có thể tiếp tục đến trường rồi. Chú đã nói với giáo viên của cháu, cháu vẫn học trường cấp 3 ở quận.”

“Học phí chú đã trả cho cháu, mà những thứ này đó là chi phí sinh hoạt mỗi ngày của cháu. Nhớ học hành chăm chỉ, đừng lãng phí tài năng của mình, sau này đỗ vào một trường đại học tốt, để cho chú đi theo cũng dính chút thơm lây nhé.”

Sau này Giang Ninh mới biết được.

Làm cô giật mình.

Là muốn dùng cả đời để trả lại.

Mùa hè năm đó, Chu Liệt tốt nghiệp trung học cơ sở.

Ngón tay vừa trắng vừa mịn màng, cầm một miếng dưa hấu.

Với thành tích đứng đầu, anh thi đậu vào trường trung học số 1 trong quận.

[ Hồi ức rất nhiều, không chỉ có một đoạn này ]

Nhưng bố mẹ anh đã mất nên anh không thể trả học phí.

Chu Liệt ngoéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô, “Ngoéo tay”

Giang Hải đưa anh về, cho anh ăn mặc, trả lại tiền công, rồi cho anh đi học.

“A Liệt, em muốn ăn dưa hấu.”

Mới cho một chút tiền như vậy, đã khiến Chu Liệt nợ nhà họ Giang một ân tình khổng lồ

Sau đó…

Chu Liệt gật đầu, đồng ý.

Giang Ninh nhìn quả dưa hấu trong suối, nhỏ giọng nói một câu, “Anh trai, em muốn ăn dưa hấu. ”

Rất nhiều người trong thôn đều nói ánh mắt Giang Hải rất tinh quái, có thể nhìn ra Chu Liệt một cách dễ dàng

Một bóng người rơi xuống trước mắt Giang Ninh.

Hạt dưa hấu đen, nhẹ nhàng được nhổ ra ngoài.

Mới cho một chút tiền như vậy, đã khiến Chu Liệt nợ nhà họ Giang một ân tình khổng lồ

Giang Ninh vươn ngón tay út ra, tủi thân nói, “Ngoéo tay với em.”

Hai vợ chồng Chu Liệt và Giang Ninh đứng dưới bóng râm cách xa đám đông, một người cầm một miếng dưa hấu trong tay, cắn một miếng, môi và răng vừa ngọt ngào vừa lạnh lẽo

Ân tình.

Anh cắt cho Giang Ninh một miếng, để lại một miếng cho mình.

Là muốn dùng cả đời để trả lại.

Nhưng bố mẹ anh đã mất nên anh không thể trả học phí.

Bao gồm cả cuộc hôn nhân của Chu Liệt, cuộc đời của Chu Liệt.

Sau khi ăn xong, anh lau miệng.

Giang Ninh còn nhớ rõ, ngày Chu Liệt rời đi, Giang Hải nhét cho anh không ít đồ, còn có hai quả dưa hấu vừa to vừa tròn.

Giang Ninh nhìn về phía Chu Liệt, lại nói một lần nữa.

Cô khóc kéo tay Chu Liệt, không muốn để anh đi, không ngừng gọi “Anh trai”.

Giọng nói vừa nhẹ vừa mềm mại.

Giang Hải vừa tức vừa cười, ôm Giang Ninh vào trong lòng nhẹ nhàng dỗ dành.

Nhanh như chớp Giang Ninh đã bị đè lên thân cây, sau lưng là lớp vỏ cây gồ ghề .

“Bé ngốc, khóc cái gì mà khóc? Anh Chu Liệt của con phải đi học, học trường cấp 3 để có tương lai, sau này còn có thể trở về thăm chúng ta’’

Anh bị phơi nắng đến khô.

Sau đó…

Giang Ninh rưng rưng nước mắt, nhìn Chu Liệt, “Anh ơi, anh có về không? ”

Với thành tích đứng đầu, anh thi đậu vào trường trung học số 1 trong quận.

Vỏ dưa hấu trong tay rơi trên mặt đất.

Chu Liệt gật gật đầu, nói với cô, “Anh hứa sẽ về.”

Trình độ chọn dưa của Chu Liệt vẫn rất tốt, lưỡi đao vừa mới cắt xuống, dưa hấu bèn cạch một tiếng nứt ra.

Giang Ninh vươn ngón tay út ra, tủi thân nói, “Ngoéo tay với em.”

Chu Liệt vẫn giống như lúc còn nhỏ, ăn cái gì cũng rất nhanh.

Chu Liệt ngoéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô, “Ngoéo tay”

Kỉ niệm vừa ngọt ngào vừa cay đắng

Giang Hải đưa anh về, cho anh ăn mặc, trả lại tiền công, rồi cho anh đi học.

Móc đã kéo, một trăm năm không được thay đổi.

Chu Liệt đứng dưới ánh mặt trời, trong lồng ngực ngột ngạt nóng bừng.

Chỉ là đầu ngón tay nắm chặt.

Nhưng anh đã nói thêm một câu.

Kỉ niệm vừa ngọt ngào vừa cay đắng

Bóng dáng cao lớn cao ngất, trong nháy mắt tới gần.

Giang Ninh nhìn quả dưa hấu trong suối, nhỏ giọng nói một câu, “Anh trai, em muốn ăn dưa hấu. ”

Giọng nói vừa nhẹ vừa mềm mại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận