Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Giang Hải và Chu Liệt đang bận rộn trên cánh đồng dưa hấu, Giang Ninh vẫn chơi đùa bên cạnh bờ ruộng.

Cô nhìn thấy Chu Liệt nằm sấp trên mặt đất, còn có máu đỏ thẫm chảy ra từ trong mái tóc đen ngắn.

“Bố ơi! Bố ơi! Bố!”

Editor: TLinh + Beta: Amouriel, Linh

“Anh trai… Anh trai… Anh trai của con chết rồi!”

Nhìn cách đó không xa, trên cánh đồng rộng lớn có hai bóng dáng đội mũ rơm, là hai người đàn ông cong lưng làm việc.

“Hức hức hức…”

“Chu Liệt, cháu đi học đi, cháu có thể tiếp tục đến trường rồi. Chú đã nói với giáo viên của cháu, cháu vẫn học trường cấp 3 ở quận.”

Giang Ninh sợ tới mức khóc lên, lớn tiếng gọi Giang Hải tới xem.

Đêm hôm trước, nửa đêm có người đến lấy trộm dưa hấu.

Giang Hải ở một mảnh ruộng dưa hấu khác, khoảng cách có chút xa, phải một lúc sau mới nghe thấy động tĩnh.

Anh trao đổi lòng trắng trong quả trứng của mình cho Giang Ninh.

Ông vội vàng chạy tới, nhìn cảnh tượng trước mắt.

Sau hôm đó.

Ông đối với dưa hấu còn không quan tâm gì hết, thậm chí còn không có thời gian đi an ủi Giang Ninh.

Giang Ninh luôn cảm thấy anh rất đói.

Có một bữa ăn no.

Ông ôm Chu Liệt đang chảy máu lên xe ba bánh.

Ngay lập tức đến trạm y tế của thôn.

Giang Hải đưa cho Chu Liệt hai tháng tiền công, cũng nói với anh.

Hôm đó, Chu Liệt khâu bốn mũi trên đầu.

Cô bỏ lòng đỏ trứng vào vỏ trứng gà, lén lút đưa cho Chu Liệt.

Sau hôm đó.

Nếu như không phải Giang Ninh ở bên cạnh cánh đồng trông ngóng, Giang Hải tự trách, nói không chừng một giờ sau mới phát hiện Chu Liệt ngã xuống.

Chu Liệt nhớ lại lúc ở trên xe ba bánh, mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần.

Thỉnh thoảng sẽ nhét thêm cho anh một ít đồ ăn nhẹ.

Anh chỉ cảm thấy tay bị người ta nắm chặt, nghe được tiếng khóc nức nở, còn có nước mắt rơi xuống.

Anh muốn nói, đừng khóc…

Chu Liệt khâu vết thương, rồi truyền thêm bình nước.

Ngoài suy dinh dưỡng ra, anh còn bị say nắng.

Chờ cho đến khi bố và anh trai xong việc, họ có thể cùng nhau về nhà nghỉ ngơi.

Giữa trưa, sấm sét ầm ầm, trời đột nhiên mưa to.

Chu Liệt tỉnh lại trong tiếng mưa tí tách, nhìn thấy Giang Hải và Giang Ninh vẫn canh giữ bên giường anh.

Giang Ninh đỏ mắt, nói “Anh ơi, anh có đau không?”

Giang Ninh sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hoảng hốt chạy tới.

Chu Liệt lắc đầu với cô, “Không đau.”

Ngoài suy dinh dưỡng ra, anh còn bị say nắng.

Sau đó.

Chu Liệt mới nói thật với Giang Hải.

Đêm hôm trước, nửa đêm có người đến lấy trộm dưa hấu.

Miệng Chu Liệt đầy ắp, trong bát cũng đầy

Chu Liệt cùng người nọ xảy ra xung đột, đối phương cầm đá ném lên đầu Chu Liệt một cái.

Mãi một lúc lâu sau vẫn không đứng dậy.

Từ sáng sớm đã nóng đến mức khiến người ta không muốn ra ngoài.

Chu Liệt chịu đựng đau đớn, đuổi người trộm dưa hấu đi.

Nhưng ngày hôm sau, anh không nói gì với Giang Hải.

Giang Hải sau khi biết, có chút tức giận.

Ông nhìn về phía Chu Liệt quát, “Không phải chỉ là mấy quả dưa hấu thôi sao, bị trộm thì trộm có thể quan trọng hơn tính mạng của cháu sao?”

Chu Liệt giật mình.

Ngày hôm sau.

Anh chớp mắt, không nói nên lời.

Đôi mắt anh từ từ đỏ lên.

Ngày hôm đó.

Hôm đó trời gần 39 độ.

Hai tháng trôi qua rất nhanh.

Khi trời nóng đến choáng váng, Giang Ninh có thể nằm xuống ngủ một giấc.

Đột nhiên đã đến cuối tháng Tám.

Còn có thể nhận được một câu mềm mại của Giang Ninh “Anh trai, anh thật tốt ~”

Chu Liệt cũng không kịp phản ứng, hóa ra đã đến lúc rời đi.

Ngày hôm đó.

Giang Hải nấu một bát thịt kho tàu lớn, ép Chu Liệt nhất định phải ăn sạch.

Đột nhiên đã đến cuối tháng Tám.

Giang Ninh cắn đũa, ở một bên cười khúc khích, bởi vì trước kia chỉ có cô bị Giang Hải ép ăn.

Miệng Chu Liệt đầy ắp, trong bát cũng đầy

Ông ôm Chu Liệt đang chảy máu lên xe ba bánh.

Buổi tối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận