Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chần chờ lên tiếng, nhưng chỉ nói một câu.

Sau nửa tiếng.

Hai tiểu bá vương đã trở về, trong phòng lớn rộng rãi lại náo nhiệt lên.

Chu Điềm về nhà với hai con mắt đỏ hoe. Đôi mắt cô bé đẫm lệ, tràn ngập tủi thân.

Vừa mới vào cửa, ngay cả dép lê cũng không mang. Cô bé bước chân một đường vọt tới trong ngực Giang Ninh, lập tức bắt đầu mách lẻo.

“Mẹ ơi, bố xấu xa lắm! Bố không đến đón con đúng giờ!”

Nhưng hai tay ngâm mình trong chậu nước, từng đợt mát mẻ.

“Mẹ ơi, các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo đều đi về hết rồi, chỉ còn lại con và anh trai ở đó!”

“Mẹ ơi, hức hức hức…”

Bóng dáng nhỏ ôm eo Giang Ninh, cả khuôn mặt đều vùi vào bụng dưới của cô, bắt đầu khóc thút thít thảm thiết. Nước mắt không kìm được mà lau trên quần áo của Giang Ninh.

Dáng vẻ kia giống như hận không thể trở về trong bụng Giang Ninh.

Giang Ninh bị đè vào trong phòng tắm, làm hai lần liên tiếp, hai chân đau vì kiệt sức.

Hơn nữa cộng thêm kỳ kinh nguyệt nữa, bụng dưới đau nhức khó chịu.

Sau khi Chu Liệt đi ra ngoài, cô chống đỡ sức lực nấu cơm trong bếp.

Hai chân vẫn run rẩy, nhưng bị Chu Điềm nhào tới như vậy, thiếu chút nữa cô đứng không vững.

Cô loạng choạng, lùi lại vài bước.

Ở bên cạnh, một bàn tay mang theo hơi nước vươn ra vững vàng ôm lấy eo cô.

Chu Liệt đỡ Giang Ninh đứng vững, tay kia cũng lặng lẽ không tiếng động kéo cánh tay nhỏ bé của Chu Điềm.

Lúc hai đứa nhỏ đi chơi không dám hỏi trước mặt Giang Ninh.

Anh bảo vệ bé lớn của mình và không quên bé con nhỏ của anh nữa.

Ngay sau đó tiếp tục chậm rãi nói.

Chu Điềm vùi vào trước người Giang Ninh không để ý tới người khác, khóc đến mức hoàn toàn quên mất chính mình.

Chu Điềm vừa nghe.

Chuyện này, Chu Liệt không xử lý được.

Giang Ninh nhướng mắt nhìn về phía người đàn ông cao lớn bên cạnh.

Chu Điềm và Giang Hành vừa nghe, lập tức thay đổi vẻ mặt.

Tay Chu Liệt lạnh lẽo, không dừng lại trên người cô bao lâu, nhẹ nhàng đưa người về phía trước một chút.

Trong mắt Chu Điềm ngập nước, đến gần trước mặt Giang Ninh, “Mẹ ơi, mẹ có đau không ạ?”

Chu Liệt đỡ Giang Ninh đứng vững, tay kia cũng lặng lẽ không tiếng động kéo cánh tay nhỏ bé của Chu Điềm.

Anh nói “Anh sẽ làm bữa tối cho, em đi dỗ con đi.”

Cô thích cảm giác được Chu Liệt cầu xin này

Vậy nên, phải chăm sóc mẹ thật tốt.

Cũng dùng ánh mắt ý bảo nhìn về phía sofa một chút.

Khăn mặt mềm mại lau mặt nhỏ nhắn của Giang Hành vẫn căng thẳng như trước.

Đó là Giang Hành.

Chu Điềm từ trên ghế sofa đi xuống. Cô bé mang dép lê nhỏ họa tiết con thỏ, đi vào phòng bếp, kéo quần áo của Chu Liệt.

Giang Ninh nhìn theo ánh mắt Chu Liệt, chỉ nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi trên sofa.

Đầu tiên cô dặn dò một câu, “Dưới đất lạnh lắm, lần sau nhất định phải đi dép lê vào.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn căng chặt, thẳng lưng, vừa vào cửa đã buồn bực không thèm lên tiếng.

Vẫn không nói một tiếng.

Trong lúc lén lút, Chu Liệt nói với hai đứa trẻ: “Mẹ vì sinh các con nên thân thể không tốt, thường xuyên bị bệnh đấy.”

Về sau, đứa trẻ lớn hơn.

Đó là Giang Hành.

Chắc là đang giận dỗi rồi. Hôm nay Chu Liệt bỏ lỡ thời gian tan học, hơn nữa trời tối mưa to, làm đắc tội hai tiểu tổ tông này rồi.

“Tiểu Hành, con vẫn còn tức giận sao?”

Chuyện này, Chu Liệt không xử lý được.

So với Chu Điềm thích ầm ĩ lại nói nhiều, đứa con trai biết suy nghĩ sớm này thực ra còn khó dỗ hơn.

Giang Hành và Chu Điềm trong nháy mắt không còn tức giận nữa, trong đôi mắt trong suốt, tất cả đều lo lắng cho Giang Ninh.

Đến cuối cùng, vẫn phải dựa vào Giang Ninh mới được.

Giang Ninh nhìn theo ánh mắt Chu Liệt, chỉ nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi trên sofa.

Thật ngọt ~

Trong ký ức của Giang Hành và Chu Điềm.

Ánh mắt người đàn ông nhìn Giang Ninh, không hiểu sao như thể đang cầu xin.

Bình luận (0)

Để lại bình luận