Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đã không còn là chàng trai suy nghĩ không chu đáo kia nữa, mọi chuyện gì đều sắp xếp rõ ràng.

Giang Ninh cầm đồ, đóng cửa vào.

Hai người im lặng với nhau, cái gì cũng không nói

Trên mặt anh mang theo vội vàng, bối rối, thậm chí còn có chột dạ như vậy

Giang Ninh ở trong phòng wc một hồi lâu rồi mới đi ra ngoài.

Đẩy cửa ra.

Cô mím môi.

Chỉ cần đi đến vài bước.

Bên ngoài phòng trời còn đang mưa, mây đen bao phủ, ngay cả trong phòng cũng có chút u ám.

Ánh mắt Giang Ninh ngẩn ra.

Cô nhìn thấy Chu Liệt ngồi trên sô pha trong phòng khách.

Chu Liệt đột nhiên bị đánh thức.

Vóc dáng người đàn ông rất cao, lưng phía sau rộng lớn, dáng ngồi thẳng tắp.

Cô nhìn thấy Chu Liệt ngồi trên sô pha trong phòng khách.

Không bật TV, cũng không xem điện thoại di động. Thậm chí còn không bật đèn.

Editor: Yee – Chang + Beta: Amouriel, Linh

Hai người im lặng với nhau, cái gì cũng không nói

Chỉ ngồi yên lặng.

Sau khi Chu Liệt đi ra ngoài, cô chống đỡ sức lực nấu cơm trong bếp.

Bên ngoài phòng trời còn đang mưa, mây đen bao phủ, ngay cả trong phòng cũng có chút u ám.

“Mẹ ơi, hức hức hức…”

Chu Liệt dường như thất thần, ngay cả tiếng mở cửa và tiếng bước chân của Giang Ninh, anh cũng không nghe thấy.

Từ đó đến rất nhiều năm về sau.

Trong khoảnh khắc đó.

Giang Ninh dừng lại ở trên người Chu Liệt, trong bóng lưng kia, nhìn thấy cô đơn mãnh liệt.

Họ quay lưng lại với nhau. Đặt một chậu nước trước mặt.

Cô mím môi.

Chu Liệt thúc giục: “Ừm, em mau vào phòng đi, bên ngoài gió mạnh lắm.”

Trong ánh mắt hỗn loạn hiện lên rất nhiều thứ.

Lúc cô trưởng thành…..

Chần chờ lên tiếng, nhưng chỉ nói một câu.

Lông mày của anh rất đậm, đường nét rắn rỏi, từ khóe mắt đến đôi môi mỏng, đều mang theo tỉ mỉ nghiêm túc.

“A Liệt, đã ba giờ rưỡi rồi.”

Cốc cốc cốc.

Chu Liệt đột nhiên bị đánh thức.

Trên mặt anh mang theo vội vàng, bối rối, thậm chí còn có chột dạ như vậy

Giang Ninh sợ bị Chu Liệt phát hiện nên chỉ nhìn thoáng qua, vội vàng thu hồi ánh mắt.

Hoàn toàn không có bình tĩnh trầm ổn như trước.

Trong một đêm, Giang Ninh dường như nhìn thấy Chu Liệt lúc đầu mới đến nhà cô.

Anh bởi vì ham muốn của mình, thế mà lại quên đón con tan học.

Trong một đêm, Giang Ninh dường như nhìn thấy Chu Liệt lúc đầu mới đến nhà cô.

“Mẹ ơi, các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo đều đi về hết rồi, chỉ còn lại con và anh trai ở đó!”

Chẳng qua cảm xúc như vậy, thoáng cái đã biến mất.

Trong ánh mắt hỗn loạn hiện lên rất nhiều thứ.

Người đàn ông nhanh chóng lấy lại bình tĩnh như trước. Anh liếc nhìn thời gian.

Đúng là đã 3h30 rồi.

Sau đó hai người bận rộn mọi lúc mọi nơi

Trường mẫu giáo tan học lúc ba giờ, nhưng hôm nay là một ngày bão lớn, nhưng là bão trong lòng người

Cô loạng choạng, lùi lại vài bước.

Chu Điềm và Giang Hành ở nhà trẻ, chắc là đang nôn nóng chờ bố mẹ tới đón rồi.

Chu Liệt lập tức đứng dậy: “Anh đi ngay đây.”

Sau đó hai người bận rộn mọi lúc mọi nơi

Giang Ninh đã từng nhớ lại buổi sáng mùa hè năm đó không biết bao nhiêu lần.

Giang Ninh từ trong tủ giày lấy giày mưa của Chu Điềm và Giang Hành ra. Chu Liệt lấy một chiếc áo mưa nhỏ và một chiếc ô.

Cô mang theo sự ngại ngùng, xấu hổ, bất an… Lặng lẽ quay đầu vụng trộm nhìn về phía Chu Liệt bên cạnh cô.

Giang Ninh dặn dò: “Anh đi trên đường cẩn thận nhé.”

Ngày hôm đó, ánh mặt trời rơi trên người Chu Liệt chỗ nào anh cũng tỏa sáng lấp lánh.

Chu Liệt thúc giục: “Ừm, em mau vào phòng đi, bên ngoài gió mạnh lắm.”

Người đàn ông cầm đồ và bung dù, bóng dáng nhanh chóng đi vào trong mưa.

Hai chân vẫn run rẩy, nhưng bị Chu Điềm nhào tới như vậy, thiếu chút nữa cô đứng không vững.

Giang Ninh dừng lại ở trên người Chu Liệt, trong bóng lưng kia, nhìn thấy cô đơn mãnh liệt.

Đợi đến khi Giang Ninh nhìn không rõ, mới thu hồi ánh mắt quay người vào nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận