Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dần dà, khả năng nín thở của hắn so với người bình thường vượt trội hơn rất nhiều.

Ngâm mình ở đáy nước không lâu, Quân Dạ Huyền đã nhìn thấy bóng dáng của Tiếu Dao.

Đáy hồ tối tăm, hắn không thể nhìn thấy rõ ràng dáng người của Tiếu Dao, ít nhất hắn cũng biết, đó là cô.

Quân Dạ Huyền vẫn yên yên tĩnh tĩnh mà nhìn Tiếu Dao đang dần dần chìm xuống, cho đến khi thấy cô sặc nước, hắn mới phản ứng lại.

Làm sao hắn có thể quên được, nữ nhân này sẽ không bao giờ bơi lội?

Chỉ bằng hai ba lần đạp nước, Quân Dạ Huyền đã nhanh chóng đem thân thể mềm mại kia ôm vào trong ngực.

Tiếu Dao sắp chết ngất lại lần nữa cảm nhận được tiếng tim đập của hắn, cô còn tưởng rằng, tất cả đều chỉ là ảo giác.

Vừa rồi, chỉ trong một khoảnh khắc, cô thậm chí cảm thấy bản thân chết chắc rồi.

“Xôn xao” một tiếng, nam nhân cường tráng ôm một dáng người mềm mại không xương, bước ra khỏi mặt nước.

Thân thể nổi lên cảm giác khác thường, làm dục vọng Quân Dạ Huyền thật vất vả áp xuống, lại lần nữa bốc cháy lên.

Nhưng nhìn thấy người trong ngực mình đang hôn mê, hắn chỉ có thể tạm thời khống chế bản thân.

“Nè!” Quân Dạ Huyền lắc lắc Tiếu Dao: “Tỉnh lại!”

Sau lần lay thứ hai, Tiếu Dao phun ra một ngụm nước, chậm rãi mở mắt.

Nhìn thấy người trước mặt, cô chớp chớp mắt, thấp giọng kêu lên: “Tứ thiếu, anh không có chuyện gì? Anh thật sự không có chuyện gì sao?”

Vừa nói, Tiếu Dao vươn tay, gắt gao ôm cổ hắn.

Bởi vì vậy, cặp vú mềm mại của cô liền ép chặt ở trên ngực hắn.

Quân Dạ Huyền bị hành động của Tiếu Dao làm cho không được tự nhiên, hắn ho nhẹ, muốn đẩy cô ra, bàn tay lại ngưng ở giữa không trung.

“Tôi, có thể có chuyện gì?” Âm thanh lãnh đạm vang lên.

Tiếu Dao buông cổ Quân Dạ Huyền ra, lại xoa xoa đầu hắn, tươi cười bên khóe miệng tràn đầy chân thành.

“Anh vẫn chưa ngoi lên, tôi cho rằng anh đã chết, đi vào tìm, lại tìm không thấy, anh không biết tôi có bao nhiêu lo lắng đâu”.

Lời nói vừa ra, Tiếu Dao mới sực nhớ, tư thế này, có phải quá ám muội hay không?

Hơn nữa, hai người bọn họ vốn dĩ không có thân thiết đến vậy, cả hai còn đang trần trụi…

“Xin, xin lỗi!” Tiếu Dao buông tay Quân Dạ Huyền ra, muốn từ trên người hắn nhảy xuống dưới.

Lại không nghĩ đến, cả người vừa mới tuột xuống một chút, cô lại hét lên, một lần nữa dùng sức ôm chặt cổ hắn.

“Tứ thiếu, này, này…” Tiếu Dao nhìn xuống dưới.

Vừa rồi tiểu huyệt đột nhiên giống như bị cái gì tập kích, vì đột nhiên chạm vào đồ vật đáng sợ kia, Tiếu Dao nhích từng chút từng chút lên trên, gắt gao ôm Quân Dạ Huyền.

Cô vừa xoay người lại nhìn về phía sau, hai vú đang run rẩy vô tình xẹt qua cằm của hắn.

Đầu vú bị chùm râu lởm chởm chọc vào, cả người Tiếu Dao run lên, giật mình lập tức quay đầu.

Nhìn cặp vú của mình lại chạm vào hầu kết đang lăn lộn của hắn, Tiếu Dao lại một lần nữa buông Quân Dạ Huyền ra.

“Xin lỗi! Tứ thiếu, tôi…”

“Cô cố ý!” Âm thanh khàn khàn của Quân Dạ Huyền, ở trên hoang đảo yên tĩnh này, có vẻ đặc biệt chói tai.

“Không phải.” Tiếu Dao vẫy vẫy tay: “Vừa rồi…”

Cô lại quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong đáy mắt vẫn có điểm hoảng hốt.

“Vừa rồi có thứ gì, chọc, chọc tới,…”

Chớp chớp mắt, Tiếu Dao quay đầu lại nhìn hắn lần nữa, lại ngượng ngùng cúi đầu.

“Nó… Chọc tới tôi… Tôi…”

“Tôi đã nhìn kĩ rồi, ở trong nước không có cái gì cả.”

Quân Dạ Huyền hừ lạnh một tiếng, kéo ra cặp chân đang cuốn lấy eo mình, tùy ý nắm cô kéo lên bờ.

Ở trong nước cái gì cũng không có… Tiếu Dao ôm bả vai hắn, trầm ngâm.

Mặc kệ Tiếu Dao đang thẩn thơ suy nghĩ, Quân Dạ Huyền trực tiếp đem cô ném xuống hồ, sau đó lên bờ.

Khuôn mặt nhỏ trong nháy mắt hồng thành màu gan heo, Tiếu Dao thật vất vả mới đứng vững bước chân, người trên bờ đã xoay người rời đi.

Ở dưới ánh trăng, cô vẫn có thể thấy rõ ràng dáng người tuyệt mỹ của Tứ thiếu.

Thân hình chuẩn tam giác ngược, vô cùng xứng với đôi chân thon dài cường tráng, giống như là thần tiên vậy, tản ra hơi thở nồng đậm hormone nam tính.

“Không biết bơi thì đừng học người khác ỷ ta đây mạnh mẽ!”

Ném xuống một câu không nóng không lạnh, Quân Dạ Huyền cơ hồ biến mất ở trong tầm mắt của Tiếu Dao.

Nữ nhân sửng sốt, giây trước còn đứng trân dưới hồ, lập tức bò lên trên, tìm được áo sơ mi nam của hắn mặc vào, vội vội vàng vàng mà chạy theo phương hướng hắn vừa rời đi.

Trời quá tối, Tiếu Dao cũng không dám đi quá nhanh.

Tuy rằng Tứ thiếu nói ở trong nước không có đồ vật gì, cô cũng không xác định được trên bờ có hay không.

Nhớ tới lời nói mới vừa rồi của hắn, Tiếu Dao nhăn nhăn khuôn mặt đang đỏ như gấc.

Trong nước không có cái gì cả, nói cách khác thứ mà tiểu huyệt cô đụng tới chính là dương vật của hắn, nhưng không phải vừa rồi hắn mới bắn tinh sao? Như thế nào lập tức lại…

Bình luận (0)

Để lại bình luận