Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hung hăng thọc vào rút ra mấy chục cái cọ xát trước tiểu huyệt, một dòng tinh trùng nóng hổi bắn ra.

Quân Dạ Huyền kêu rên, dùng sức nắm chặt hai chân cô.

Tinh dịch một đợt một đợt mà bắn ra, phun tới hai vú của Tiếu Dao, trên mặt, trên tóc, ngay cả trên mặt dây chuyền trước cổ.

Toàn thân phủ kín tinh dịch nóng bỏng, Tiếu Dao từ trong dư âm cao trào tỉnh táo lại.

Cô vươn tay, tùy tiện xoa xoa trên người, là một màu trắng của nùng tinh.

Lúc này, nếu như bản thân trộm xoay người, mở rộng hai chân, bỏ vào một chút tinh dịch của hắn, có lẽ ngay cả hắn cũng không phát hiện được?

Bây giờ trời rất tối, hơn nữa hắn cũng vừa bắn tinh, chắc chắn sẽ không cảnh giác như thường ngày được.

Đây nhất định là cơ hội tốt nhất.

Nâng người, nhìn nam nhân đang đứng trước mặt mình, Tiếu Dao nhẹ nhàng ngồi dậy.

Buông ra thân thể của cô, Quân Dạ Huyền chỉ đảo mắt qua gương mặt của Tiếu Dao, hắn xoay người nhảy, hướng về phía sâu bên trong mà bơi vào.

Bởi vì hành động của hắn, mặt hồ khơi dậy tầng tầng cuộn sóng, rất nhanh, trong tầm mắt của Tiếu Dao, đã không thấy Quân Dạ Huyền.

“Tứ thiếu”. Bốn phía tối đen như mực, lại lạnh cóng, cô khẽ gọi.

Nhưng Quân Dạ Huyền giống như hư không vậy, không thấy bóng dáng.

“Tứ thiếu, anh ở đâu?” Tiếu Dao lại kêu một tiếng, chỉ hy vọng có thể nhìn thấy hắn nhanh chóng trồi lên mặt nước.

Sóng cuồn cuộn trên mặt hồ đang chậm rãi bình phục, vẫn không có bất kì động tĩnh mới nào.

Tiếu Dao cúi đầu nhìn trên người mình, tất cả đều là tinh dịch còn mang theo độ ấm, hít sâu một hơi.

Nếu bây giờ mình lưu trữ tinh dịch, Tứ thiếu chắc chắn sẽ không biết, mà nhiệm vụ của cô cũng coi như là đã hoàn thành.

Nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Tứ thiếu ôm cô trôi nổi trên biển gần mười tiếng đồng hồ, Tiếu Dao lại do dự lần nữa.

Ngón tay vươn ra lấy một chút tinh dịch, Tiếu Dao cúi đầu nhìn một hồi lâu.

Đột nhiên nhớ tới vừa rồi hắn mới nhảy vào trong hồ, cô lập tức ngước mắt nhìn vị trí giữa hồ.

Tiếu Dao không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng điều rõ ràng trước mắt chính là mặt hồ đã bình tĩnh trở lại.

“Tứ thiếu”. Khẽ gọi tên hắn, Tiếu Dao quên đi dự định, trực tiếp nhảy xuống nước, hướng về phía của Quân Dạ Huyền mà nhào tới.

Có phải vì mới bắn tinh xong nên chân bị chuột rút đứng dậy không nổi? Hoặc là bị rong rêu dưới đáy hồ quấn lên chân? Chẳng lẽ là trong hồ này còn có quái vật?

Trong lòng Tiếu Dao rối thành một đoàn, không những quên mất là trên người mình đang có thứ tổ chức cần, ngay cả việc bản thân không biết bơi đều nhớ không nổi.

Chỉ nhớ rõ, hắn đã cứu mình một mạng, cô không thể mặc kệ hắn sống chết không rõ.

Rất nhanh, Tiếu Dao phát hiện hai chân của cô đã không chấm đất.

“Tứ thiếu, tứ…” Thật vất vả mới có thể ngoi lên hít thở không khí, cô vẫn không quên gọi Quân Dạ Huyền.

Bốn phía đen như mực, Tiếu Dao không ngừng dùng cả hai tay hai chân vẫy vùng ở trong nước, vẫn không bắt lấy được đồ vật nào, bao gồm cả hắn.

Cô rất sợ, không phải sợ mình bị chết đuối, mà là sợ cuối cùng vẫn không tìm thấy được nam nhân kia.

Thật ra hắn không hề xấu xa, mỗi một lần câu dẫn hắn đều rất khó khăn, có thể kết luận rằng Quân Dạ Huyền là kiểu người không dễ lạm dụng tình dục.

Hắn chỉ cho người ta có cảm giác “người đi lại trong giang hồ, sao khó tránh khỏi ướt giày”* mà thôi.

*Ý chỉ: đã là người thuộc thế giới ngầm không thể tránh khỏi những việc này (tình dục).

Quân tứ thiếu kỳ thật cũng rất đáng thương, từ nhỏ đã không có mẹ, Tiếu Dao nhớ rõ Tần Mặc từng nói qua, rất nhiều cô gái muốn trèo cao đã phẫu thuật chỉnh hình giống như người mẹ quá cố để tới gần hắn.

Quân Dạ Huyền, rốt cuộc là anh đang ở đâu? Trăm vạn nghìn vạn không thể xảy ra chuyện!

Sức lực càng ngày càng yếu, từ lúc bắt đầu tán loạn ở trong nước, lúc sau lại trở thành giãy giụa.

Sauk hi uống được thêm vài ngụm nước, Tiếu Dao đã ý thức được tình huống đang dần trở nên nghiêm trọng.

Dưỡng khí còn lại trong cơ thể càng ngày càng không đủ, cô không ngừng kiễng chân hướng lên trên, chỉ muốn trước tiên rời khỏi mặt nước, hít thở một hơi.

Đáng tiếc, mặc kệ bản thân nỗ lực như thế nào, cơ thể vẫn như cũ, ngày một chìm xuống.

Tiếu Dao trăm vạn nghìn vạn cũng chưa nghĩ tới chỉ trong vòng một ngày, cô đã sắp chết đuối hai lần.

Trong nháy mắt, cảm giác sợ hãi lúc sáng lại lần nữa chiếm đóng ý thức của cô, chỉ có một điều, bên cạnh mình bây giờ không còn hai cánh tay rắn chắc hữu lực kia nữa.

Tứ thiếu, anh ở đâu? Anh không thể gặp nguy hiểm! Tiếu Dao không ngừng uống từng ngụm nước to, trong lòng vẫn đang nhớ thương ân nhân cứu mạng mình.

Mỗi lần phát sinh sự việc không thể khống chế, Quân Dạ Huyền đều thích ngâm mình ở trong nước, thói quen này, từ sau khi hắn mất đi mẹ ruột, đã chậm rãi hình thành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận