Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai năm không về, chẳng biết cha mẹ có trách cô hay không?

Bóng xe chạy một quãng xa, căn biệt thự nhà họ Trình hiện ra trước mắt cô. Trong lòng cô vô cùng hồi hộp, đây là căn nhà cô đã không trở về suốt hai năm trời, nhưng nó vẫn như vậy.

Khi xe dừng lại trước cổng, Trình Ý ôm theo tiểu An bước xuống xe nhưng laik do dự không dám nhấn chuông cửa. Tống Tri Hành hiểu được tâm tư của cô, liền hỏi: “Hay là để tôi nhấn giúp chị.”

Bao nhiêu lần rồi cô không nhớ, cô muốn quay về nhưng lại thôi, hình bóng cha mẹ vẫn ở trong tâm trí cô.

Đột nhiên sau tiếng chuông cửa, có tiếng người làm hét lên: “Ông bà chủ, cô chủ về rồi.”

Ông bà Trình nghe thấy cô về liền bỏ hết tất cả chuyện đang dang dở chạy ù ra ngoài. Ông bà nhìn thấy cô từ xa, không kìm được xúc động, vội kêu người làm mở cửa.

“Trình Ý, con về rồi đó sao?”

“Cha, mẹ, con về rồi đây.”

Ông bà vội ôm chặt lấy cô bật khóc nức nở, “Về rồi thì tốt, về rồi thì tốt quá rồi.”

“Mấy năm nay còn thế nào? Ở bên đó sống có tốt không?”

Cô khẽ lau đi nước mắt trên mi hai người già, mỉm cười an ủi bọn họ, “Mấy năm nay con sống tốt lắm, nhờ có Tri Hành chăm sóc mà mọi thứ đều ổn. Con chỉ là nhớ cha mẹ quá thôi.”

“Nhớ thì quay về, đây vĩnh viễn là nhà của con. Không cần phải sợ ai hết, có rau ăn rau, có muối ăn muối, cũng không phải là chưa từng để cho con thiệt thòi một ngày nào.”

Ông bà Trình lại đánh mắt sang phía Tống Tri Hành. Nhìn dáng vẻ chàng thiếu niên năm nào giờ đã lớn phổng phao như thế này rồi.

Rồi lúc này bà như nhớ ra điều gì đó, vội hét toáng lên.

“Chết cha, tôi quên mất nồi cá kho ở trong bếp.”

Mẹ Trình vội chạy vào trong nhà, cha Trình đứng ở bên ngoài lắc đầu cười bất lực.

“Mẹ Trình của con mấy năm nay trí nhớ càng ngày càng kém nhưng vẫn không quên nhắc con gái đã về nhà chưa?”

Trình Ý nghe thấy mà hai hốc mắt đã đỏ hoe. Cô cảm thấy mình là một đứa con bất hiếu, bốn năm trước cô nhất quyết muốn gả cho Phó Nhược Hằng, hai năm sau lại vì Phó Nhược Hằng mà quyết định rời khỏi Bạch Thành.

Cô luôn là đứa con gái khiến cha mẹ phải lo lắng, ngoài chuyện ký thỏa thuận gả cho Phó Nhược Hằng để trả nợ cho Trình gia, hình như cô cũng chưa từng khiến cho cha mẹ bớt lo ngày nào.

Ngày cô gả vào Phó gia, cha mẹ cô cứ nghĩ con gái mình đã tìm được một gia đình nhà chồng tốt, giàu có, nề nếp và yêu thương cô. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc bên ngoài, không ai biết cô đã phải chịu đựng những gì suốt những năm tháng làm vợ Phó Nhược Hằng.

Yêu anh là thật nhưng anh lại luôn nghĩ rằng cô gả cho anh là vì tiền, anh kinh bạc cô. Nhưng anh đâu biết được, cô luôn yêu anh hơn cả những gì anh có thể tưởng tượng. Tình yêu của cô không ít hơn tình yêu anh dành cho Lâm Tư Hạ.

Chỉ đáng tiếc cô chỉ là người đứng sau tình yêu. Có lẽ trong mắt anh đã có Lâm Tư Hạ cho nên vĩnh viễn cũng không thấy được tình yêu của cô. Cũng giống như cô, vì yêu anh mà cố chấp làm tổn thương chính bản thân mình.

Cô biết tình yêu là hèn mọn, là điên cuồng, là cố chấp. Đến khi thương tích đầy mình mới vội buông tay.

Có lẽ câu hỏi ngày ấy của Tống Tri Hành đã thức tỉnh cô.

“Yêu anh ta đau không?”

“Có, đau lắm.”

“Đau như vậy, tại sao lại còn không buông?”

“Bởi vì sợ mình buông không được.”

Lúc này, Trình Tường lại ôn nhu nhìn đứa bé trên tay Tống Tri Hành.

“Đây là?”

“Là cháu ngoại của cha.”

Ông nhìn đứa bé đáng yêu đang ngủ ngon lành, hai má phúng phính, đôi môi nhỏ chúm chím.

“Đúng là một tiểu công chúa xinh đẹp. Không ngờ là ta có cháu ngoại rồi kia đấy. Con bé tên là gì?”

“Tiểu An, Trình Tuệ An.”

“Tuệ An, cái tên hay thật đấy.”

Sau đó ông lại nhìn Tống Tri Hành, vỗ lên vai cậu, ông rất hài lòng về cậu thanh niên này. Dù sao cũng hơn Phó Nhược Hằng, tiểu An xem ra rất thích cậu. Dù cho Tống Tri Hành nhỏ tuổi hơn Trình Ý, nhưng nhìn sao ông cũng cảm thấy Tống Tri Hành ra dáng đàn ông hơn, đáng để dựa dẫm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận