Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn chỉ đang yêu cầu cô giải thích cô cắm sừng hắn bao lâu rồi, vậy mà cô lại dám chặn hắn, hại hắn tức chết đi được.

Phó Nhược Hằng tức giận đến không thể ngủ nổi, hắn trằn trọc cả đêm nhìn điện thoại. Sáng hôm sau, trợ lý nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của Phó Nhược Hằng mà hốt hoảng không nói nên lời.

Chỉ mới có một đêm trôi qua mà chuyện gì xảy ra vậy?

Hai mắt Phó Nhược Hằng thâm quầng, gương mặt hốc hác, đôi mắt mơ màng thiếu ngủ trầm trọng, trông vô cùng thảm hại.

“Phó tổng, ngài làm sao vậy?”

Phó Nhược Hằng bơ phờ mở miệng thều thào đáp, “Bị chặn rồi phải làm sao?”

Trợ lý thảng thốt nhìn Phó Nhược Hằng. Cái chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?

“Ngài bị ai chặn vậy ạ?”

Trong lòng trợ lý Mạc đang thầm cảm thán, là vị tiểu tổ tông nào dám ngang nhiên chặn số điện thoại của Phó tổng?

Thật là nể phục!

Phó Nhược Hằng chỉ chầm chậm trả lời: “Là Trình Ý.”

Nghe đến đây, trợ lý càng kinh hồn bạt vía.

“Ngài đã làm gì cô ấy? Hay là đã nói gì?”

“Tôi chỉ hôn cô ấy có một cái thôi mà.”

Oh my god!

Phó tổng từng lạnh lùng xua đuổi người ta như đuổi tà vậy mà lại cưỡng hôn vợ cũ???

Tin tức này nếu như để truyền ra ngoài nhất định là một tin tức bùng nổ nhất hôm nay. Ông nội Phó mà nghe thấy chắc cũng bật dậy nhảy lò cò luôn mất.

Mạc Khải tò mò hỏi: “Sau đó ngài có đè vợ cũ ra ấy ấy luôn không?”

Tâm trạng Phó Nhược Hằng đang không vui, nghe thấy trợ lý hỏi câu này, hắn tức giận trợn mắt nhìn anh ta.

“Ấy ấy cái đầu cậu ấy! Tôi còn chưa kịp làm đã bị nhân tình mới của cô ấy đến phá đám rồi.”

“Phu nhân có tình nhân mới rồi sao? À, mà kể ra cũng đúng, ai lại có thể đi thích một người mặt lạnh chỉ biết khiến cô ấy đau lòng như ngài?”

“Cậu nói cái gì đó hả? Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu.”

Với cái tính cách khó ưa này của Phó Nhược Hằng, Mạc Khải thật sự không hiểu sao lúc trước Trình Ý lại có thể yêu hắn điên cuồng như vậy. Bây giờ thoát khỏi, xem ra cũng là một điều may mắn.

Bọn họ không ai không biết mối quan hệ giữa Phó Nhược Hằng và Lâm Tư Hạ, cũng biết hắn đối xử với Trình Ý như thế nào. Cho nên cô ở bên cạnh Phó Nhược Hằng khiến ai cũng cảm thấy thương xót. Ly hôn rồi ai cũng cảm thấy mừng cho cô.

Cho nên khi gặp lại nhìn thấy cô xinh đẹp và thành công, mọi người đều cảm thấy cô rời xa Phó Nhược Hằng là quyết định đúng đắn nhất.

“Cô ấy đã đi làm chưa?”

“Hôm nay là ngày nghỉ của cô Trình.”

“Tôi là giám đốc còn phải đi làm, ai cho cô ấy nghĩ? Tại sao tôi lại không biết?”

“Là trong hợp đồng cô Tracy đã nêu rõ sẽ không đi làm ngày lễ và các ngày cuối tuần. Và ngài cũng đã ký rồi.”

Trong lúc tuyệt vọng, anh ta lập tức hét lớn với thư ký, “Đưa điện thoại của cậu đây.”

Thư ký hốt hoảng nhìn hắn, sợ điện thoại mới mua của mình lại đi tong, anh liền nhanh trí nảy ra một ý kiến, “Không gọi được hay là chúng ta mua sim khác để gọi đi. Cô Trình thấy số lạ gọi, kiểu gì cũng bắt máy thôi.

“Đi mua cho tôi một lố sim điện thoại về đây.”

Một lúc sau, trợ lý cầm một thẻ sim điện thoại đi vào.

“Chỉ cần ngài mở miệng nói chuyện rồi bị vợ cũ chặn, mớ sim này cũng đủ cho ngài với cô ấy nói chuyện ba tiếng đồng hồ.”

Hôm nay là ngày nghỉ của Trình Ý, cô nhìn thoáng qua điện thoại rồi lại lướt qua ngồi xuống bàn ăn sáng với con gái và Tống Tri Hành.

“Hôm nay chị định làm gì? Có muốn đi đâu chơi hay không?”

“Không, hôm nay tôi muốn trở về nhà. Hai năm không liên lạc gì rồi, chắc ba mẹ nhớ tôi lắm.”

“Vậy… tôi đưa chị đi có được không?”

Trình Ý nhìn Tống Tri Hành, khẽ gật đầu.

Trình Ý muốn trở về thăm cha mẹ mình một lần. Từ khi quyết định rời khỏi Bạch Thành, cô chưa từng một lần liên lạc với gia đình, chỉ thông qua Tống Tri Hành, biết cha mẹ mình vẫn khỏe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận