Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước mắt Lâm Tư Hạ rơi đầy mặt, hai hốc mắt đỏ hoe. Cuối cùng cô ta cũng cảm nhận được những gì mà Trình Ý phải trải qua, cảm giác lạnh lẽo đến từ người đàn ông mình yêu.

“Vệ sĩ, lôi cô ta ra ngoài cho tôi. Lần sau không được để cô Lâm đặt chân vào Phó thị nữa.”

“Phó Nhược Hằng, anh thật độc ác. Cho dù là Trình Ý hay là em, có phải cũng chỉ là một vật mua vui của anh hay không?”

Tất cả mọi người đi qua đều bị động tĩnh này làm cho kinh động. Thật sự không ngờ lại có một ngày bắt gặp được cảnh tượng này.

“Này, nhìn xem, Trình Ý vừa mới trở về, Lâm Tư Hạ đã đến đây làm loạn đòi hỏi danh phận. Cô nói xem, giữa vợ cũ và người trong lòng, Phó tổng sẽ chọn ai đây?”

“Uầy, đúng là làm trò hề cho mọi người mà. Bản thân mình là người chen chân vào mối quan hệ với người khác lại không biết tự trọng mà đòi hỏi danh phận. Mợ Phó lúc trước tốt biết bao, vừa dịu dàng lại xinh đẹp Phó tổng lại không có mắt nhìn, rước người đàn bà chanh chua này về làm vợ. Đúng là nghiệp báo mà.”

Trình Ý cũng bị động tĩnh lớn này làm cho kinh động, cô cũng đi ra chung với đám nhân viên kia hóng hớt sự việc.

“Có chuyện gì vậy?”

“Hình như là đến đánh ghen.”

Người nhân viên phía trước vẫn không ý thức được là ai đang nói chuyện với mình, cứ vô tư như vậy.

“Đánh ghen? Ai vậy?”

“Vợ sắp cưới của Phó tổng đánh ghen vợ cũ, chính là nhà thiết kế hàng đầu mới vào Trình…”

Đột nhiên cô ta quay lại, nhìn thấy người phía sau đột nhiên có chút thất kinh, thật sự không biết nãy giờ miệng quạ của mình đã nói gì rồi.

“Trình Ý… Sao cô lại đến đây?”

“Như các cô, đến hóng chuyện.”

Nhưng cô thật sự không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong câu chuyện không còn liên quan gì đến cô kia.

Chỉ là nhìn thấy bọn họ tranh cãi nhau vì mình, thay vì cảm giác ấm ức, cô lại cảm thấy vô cùng hả lòng hả dạ.

Khi nhìn thấy vệ sĩ lôi Lâm Tư Hạ đi, Trình Ý lại cảm thấy trong lòng có chút sảng khoái, nó có đáng là gì so với một phần mười những đau khổ cô đã từng trải qua đâu.

Cuối cùng trong một ngày đẹp trời của cuộc đời, cô lại trở thành người thứ ba mang tâm trạng thoải mái trong một câu chuyện đã chẳng còn liên quan đến cô.

Sau khi bảo vệ lôi Lâm Tư Hạ đi, Phó Nhược Hằng lúc này mới quay sang nhìn đám đông đang tụ tập hóng chuyện trong văn phòng.

Lại đột nhiên nhìn thấy Trình Ý lạnh nhạt quay đi, gương mặt cô vẫn điềm nhiên như không. Giống như thể chuyện này chẳng hề liên quan gì đến cô cả. Nhưng rõ ràng là mới nãy hắn vừa vì bảo vệ cô mà cãi nhau với Lâm Tư Hạ xong.

Trước đây, dù cho có Lâm Tư Hạ có làm loạn cỡ nào thì hắn cũng lạnh nhạt bỏ qua, bởi vì trong lòng hắn cô ta dù gì cũng là mẹ của con gái hắn. Nhưng hôm nay khi nghe cô ta nói muốn động đến Trình Ý, hắn lại mất bình tĩnh, lại tức giận mà đẩy ngã cô ta.

Có nhiều lúc Phó Nhược Hằng thật sự không thể hiểu nổi chính bản thân mình. Có lúc anh lại hận cô đến phát điên, có khi anh lại triền miên âu yếm muốn ôm cô trong vòng tay. Giống như lúc này đây, muốn bảo vệ cho cô…

Vậy mà cô không hề cảm thấy biết ơn, lại lộ ra ánh mắt khinh thường hắn như vậy.

Đúng là chọc hắn tức chết mà.

Hắn tức giận nhìn đám người nhiều chuyện kia, quát một tiếng lớn, “Mọi người tập trung làm việc đi! Muốn tôi trừ lương hết không hả?”

Mọi người lập tức tản đi, ai làm việc người nấy.

Trình Ý sau khi rời đi liền vào phòng nhân viên để pha cà phê, Phó Nhược Hằng đi ngang qua, thấy mùi hương cà phê quen thuộc trên tay cô. Hắn đi đến đứng sau lưng cô, chăm chú nhìn lấy cách thức cô pha cà phê, chẳng phải vẫn là mùi hương cũ hay sao?

Hắn lại nhìn thấy một cọng tóc mai của cô rơi ta ngoài rìa tóc. Nhìn cái cổ trắng ngần của cô, ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể cô, trong lòng mê man, thoáng qua chút cồn cào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận