Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng hắn cũng lựa chọn im lặng.

Chuyện của năm đó hắn chưa từng muốn làm sáng tỏ, nếu không tại sao lại chưa từng hỏi qua Lâm Tư Hạ chuyện năm đó?

Cô đã từng nói với hắn một lần trước đây, trong lúc cô say rượu, cô nói nếu như người đó là cô thì sao?

Kết quả đêm đó tim cô lại đau đớn như bị dao cứa vào. Cô nhớ lại, ánh mắt hắn lạnh băng, hắn khinh thường nhìn cô, hắn lại một mực không tin lời cô nói là thật. Cho rằng cô đang bịa chuyện.

Có phải là bởi vì trong lòng hắn sợ những lời cô nói đều là sự thật. Rằng cho dù hắn biết mình đã lầm nhưng trong lòng hắn thực sự mong muốn người năm đó chính là Lâm Tư Hạ.

“Đó là bởi vì trong lòng anh hy vọng cô ta chính là người đó. Việc tôi nấu canh giải rượu cho anh chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Lúc đó Trình Ý có bao nhiêu phần thất vọng? Có một chuyện không bao giờ thay đổi được, lúc đó bọn họ đã rất yêu nhau. Còn cô chỉ có thể âm thầm lùi lại chúc phúc cho anh.

Thử hỏi trên thế gian này có bao nhiêu người sẵn sàng buông tay người mình yêu để nhường cho người khác? Thử hỏi có bao nhiêu người có thể vì người mình yêu mà chấp nhận làm người thứ ba cũng chưa từng oán thán anh qua lại với người phụ nữ khác trước mặt mình.

Không phải là cô không ghen, chỉ là cô vẫn luôn tự nói với chính bản thân mình. Cô có tư cách để ghen sao? Ngay từ ban đầu đều đã không phải là của cô, sớm muộn cũng phải từ bỏ.

Cho dù rằng Trình Ý vẫn luôn lừa gạt bản thân mình rằng, anh là yêu người âm thanh tặng canh cho anh năm đó, Lâm Tư Hạ chỉ là trộm đi thân phận của cô. Nhưng có ý nghĩa gì chứ? Chẳng phải vẫn là anh cùng cô ta bên nhau những năm tháng thanh xuân ngọt ngào đó sao?

Cho dù rằng Lâm Tư Hạ là người nói dối không chớp mắt, nhưng có lẽ cô ta vẫn luôn nói đúng. Cho dù cô ta không cướp công của cô, không lừa gạt Phó Nhược Hằng, người âm thầm ở bên cạnh cổ vũ cho hắn không phải là cô ta, thì người mà hắn yêu tha thiết, trước sau như một đều là Lâm Tư Hạ.

Còn cô là ai trong cuộc đời anh đây? Chẳng qua là người vợ không tiếc thủ đoạn nào để gả cho anh thôi. Một người vợ khiến anh chán ghét đến cùng cực, một người vợ chỉ biết hãm hại người trong lòng anh thôi.

Nhưng đột nhiên có một ngày, hắn phát hiện ra người phụ nữ đang đứng trước mặt hắn đó không phải là người con gái hắn từng yêu tha thiết đến bất chấp bảo vệ nữa.

“Sao anh lại im lặng như vậy? Anh bảo vệ cô ta sao?”

“Tôi không bảo vệ cho ai cả.”

“Phó Nhược Hằng, em sinh con cho anh để đổi lại anh đối xử với em như vậy sao?”

Phó Nhược Hằng kết hôn với Trình Ý hai năm, anh vẫn mập mờ với người yêu cũ, qua qua lại lại, tình tứ cùng nhau về nhà người yêu cũ. Cho dù cô là vợ chính thức của anh cũng chưa từng một lần nào làm loạn cả lên, đòi chất vấn Phó Nhược Hằng giống như Lâm Tư Hạ.

Người phụ nữ này càng lúc càng không giống như những gì anh từng tưởng tượng. Càng lúc càng điêu ngoa và không biết điểm dừng.

“Lâm Tư Hạ, em có thôi đi ngay không? Em làm loạn đủ chưa hả?”

Lâm Tư Hạ lúc này đã khóc lóc thảm thiết nắm lấy cánh tay của Phó Nhược Hằng mà bám víu lấy. Cô ta nghĩ Phó Nhược Hằng sẽ giống như trước đây, chỉ cần cô ta khóc lóc thê lương, hắn đều sẽ ôm lấy cô ta mà vỗ về.

Chỉ đáng tiếc lần này, ánh mắt của Phó Nhược Hằng lại lạnh lẽo như băng, giọng nói mang theo khí tức giận dữ. Hắn hất thẳng tay Lâm Tư Hạ ra khiến cô ta ngã ra ngồi bệt xuống sàn.

“Em về đi, tôi còn có việc nữa. Nếu như em còn làm loạn ở công ty, đừng trách tôi không nể chút tình cảm trước đây của chúng ta.”

“Phó Nhược Hằng, anh vứt em đi đâu rồi? Anh lại vì người phụ nữ khác mà ra tay đẩy em sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận