Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tống thị là công ty về an ninh mạng thì cần một nhà thiết kế như tôi làm cái gì?”

“Chỉ cần chị muốn, lúc nào cũng có một chỗ sẵn cho chị, lương gấp ba lần Phó thị.”

“Nghe hấp dẫn nhỉ? Chắc tôi phải suy nghĩ lại quá.”

Cuối cùng xe của Tống Tri Hành cũng dừng lại trước Phó thị, Trình Ý bước xuống xe còn không quên vẫy tay chào tạm biệt với Tống Tri Hành.

“Được rồi, cậu mau đi làm đi.”

Cảnh này không may tình cờ bị Phó Nhược Hằng cũng vừa lái xe tới ở gần đó nhìn thấy. Nhưng cảnh tượng tiếp theo lập tức khiến cho Phó Nhược Hằng ngã quỵ.

Tống Tri Hành hình như đã nhìn thấy Phó Nhược Hằng đứng đó không xa. Cậu mở cửa bước xuống xe, đi đến trước mặt Trình Ý, bất ngờ cúi xuống thơm lên má cô một cái.

“Tặng cho chị một cái hôn may mắn.”

Không chỉ Phó Nhược Hằng đứng chết trân tại chỗ mà toàn thân Trình Ý cũng bị tê liệt vì hành động đột ngột này của cậu.

Gương mặt hắn tỏ vẻ không vui ra mặt, hắn tức giận đến nghiến răng. Bọn họ lại ở trước mặt công ty hắn làm ra chuyện bại hoại gì thế này?

Cô đối với hắn lạnh lùng như vậy, tuyệt tình đến mức ngay cả liên lạc cũng chặn. Vậy mà lại để mặc cho người đàn ông kia hôn mình.

Đúng là chọc cho hắn tức chết rồi mà!

Phó Nhược Hằng vội vàng lao đến đẩy Tống Tri Hành ra, nhưng lần này Tống Tri Hành lại cố tình ngã xuống đất. Trình Ý thấy Phó Nhược Hằng hành xử như vậy thì vội vàng đi đến đỡ Tống Tri Hành ngồi dậy.

“Anh làm cái gì vậy chứ?”

Chỉ nghe thấy giọng nói vô cảm của Phó Nhược Hằng, “Ai cho phép hai người ở trước cửa công ty tôi làm như thế này hả?”

Trình Ý cảm thấy Phó Nhược Hằng giống như là đang ăn phải thuốc nổ.

“Phó Nhược Hằng, anh bị điên rồi à? Anh thì được phép sinh con với người phụ nữ khác lại không cho phép người khác yêu đương à? Chúng tôi chính là đang tình tứ với nhau đó, xem anh làm được gì?”

“Nhưng ở đây ai cũng biết em là vợ cũ của tôi. Em làm như vậy không thấy xấu hổ sao?”

“Như anh cũng đã nói, chúng ta chỉ là đã từng kết hôn. Cũng không phải là trải qua mối tình khắc cốt ghi tâm gì. Thậm chí nhớ lại hình như ngay cả một kỉ niệm ấm áp cũng chưa từng có. Bây giờ anh làm như vậy, chẳng lẽ anh định nói bây giờ anh có tình cảm với tôi sao?”

Trình Ý bá khí đứng dõng dạc tuyên bố từng câu từng chữ trước mặt Phó Nhược Hằng. Hắn chưa từng thấy qua dáng vẻ ngạo khí này của cô.

Hắn đột nhiên nhận ra hình như bây giờ hắn không còn tư cách để quyết định cô yêu ai.

Cô đã từng cho hắn rất nhiều cơ hội, cuối cùng lại bị hắn nhẫn tâm giẫm đạp.

Tống Tri Hành nhìn Phó Nhược Hằng, ý cười nhạt hiện lên trong mắt. Trong cuộc chiến này, cậu đã thắng không tốn một chút sức nào. Cho dù chỉ là người để bia đỡ cho Trình Ý trả thù cho chồng cũ, cậu cũng không hối hận.

Bởi vì cậu không muốn giống như cha mình, bỏ lỡ người mình yêu, càng không muốn khiến người con gái của mình phải rơi nước mắt.

Đó là sự khác nhau giữa Tống Tri Hành và Phó Nhược Hằng.

Trình Ý bước ngang qua hắn, Phó Nhược Hằng đột nhiên nắm lấy cổ tay cô giữ lại, giọng nói không giấu được vẻ tức giận.

“Trình Ý, rõ ràng trước đây em đâu có như thế này.”

“Vậy thì tôi phải như thế nào? Làm một con ngốc nhìn chồng mình và tình cũ lên giường với nhau không trách móc hay là để mặc cho anh chà đạp lên thân thể?”

Phó Nhược Hằng bị nói đến tối sầm mặt mũi lại.

“Tôi xin lỗi.”

“Thật may là bây giờ tôi không còn là Trình Ý yêu anh đến ngu muội kia nữa rồi. Phó Nhược Hằng, nếu như đã không thương thì xin đừng vấn vương, bởi vì chữ “thương” nó nặng lắm, phải dùng cả một đời để trả. Trình Ý tôi cũng rất tham lam, không muốn phải chia sẻ bất cứ thứ gì với người khác. Càng không muốn cùng người phụ nữ khác tranh nhau bãi rác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận