Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi thử váy cưới kết hôn lần hai nhưng trong lòng Phó Nhược Hằng lại không vui chút nào.

Từ ngày hôm đó, Phó Nhược Hằng trở nên thất thần, điều mà hắn lo sợ là Trình Ý sẽ nghe được tin tức kết hôn kia của hắn.

Trong phòng sách, Phó Nhược Hằng nhìn chiếc hộp đựng chiếc nhẫn cưới mà Trình Ý từng đeo. Kể từ ngày cô đi, cho dù cô không còn cần nữa nhưng hắn vẫn cất giữ rất cẩn thận. Nó không phải là một chiếc nhẫn đắt tiền nhưng Trình Ý chưa từng đòi hỏi gì cả.

Chỉ cần là hắn mua, cô đều thích.

Vậy mà bây giờ, hắn đã để vụt mất người thật lòng yêu hắn. Nếu như cô nghe tin hắn kết hôn thì cô sẽ thấy vui hay là buồn đây?

Hắn cũng rất muốn biết nhưng chỉ sợ chỉ khiến cho cô càng rời xa hắn mà thôi. Hắn thật sự không dám đặt cược.

“Trình Ý, chị để đó tôi làm cho.”

“Không sao, chẳng phải chỉ là vài chậu cây thôi sao? Tôi có thể tự làm được.”

Mặc dù Trình Ý đã nói như vậy nhưng Tống Tri Hành vẫn một hai tranh bê chậu hoa lên trên bậc cửa giúp cho cô.

“Chị xem ở vị trí này đã được chưa?”

“Dịch sang bên trái một chút.”

Tống Tri Hành liền dịch chậu hoa sang bên phải một chút, sau đó hỏi lại cô, “Được chưa?”

Trình Ý liền hài lòng gật đầu, “Được rồi, đẹp rồi đó. Không ngờ Tống tổng không những đẹp trai mà thân thể cũng rất khỏe mạnh ~a.”

Tống Tri Hành mỉm cười trêu chọc cô, “Không chỉ khỏe mạnh mà còn có thể làm ấm giường được nữa đấy.”

Lời nói Tống Tri Hành đầy ẩn ý khiến Trình Ý có chút ngượng, hai má có chút đỏ, “Tôi phải đi làm đây.”

“Để tôi đưa chị đi.”

“Không cần đâu, không tiện đường.”

“Đường mà chị đi, tất cả đều tiện với tôi.”

Sự kiên trì của Tống Tri Hành, Trình Ý không phải là không nhìn thấy, cô cũng chẳng thể giả vờ mãi được.

Tống Tri Hành là một chàng trai tốt, từ ngày đầu tiên gặp lại cậu, cô đã biết được cậu là một người đáng để cho cô dựa dẫm. Chỉ là trái tim tổn thương của cô vẫn chưa bình phục để sẵn sàng yêu người mới.

Trình Ý ngoan ngoãn ngồi trên xe để Tống Tri Hành lái đi. Làn gió thổi qua mái tóc cậu cuốn bay, để lộ ra khuôn trán rộng sáng ngời của cậu.

Nếu như nói đẹp, Tống Tri Hành có khi còn đẹp hơn cả Phó Nhược Hằng, cậu lại là một chàng trai tốt, nếu như ở bên cạnh cô, không phải là rất thiệt thòi cho cậu sao?

Phát hiện ánh nhìn của Trình Ý, Tống Tri Hành vội vàng quay mặt đi, Trình Ý lại đột nhiên né tránh.

“Chị nhìn gì vậy? Đừng tưởng là tôi không phát hiện ra đấy nhé.”

“Không có gì, tôi chỉ là nghĩ, cậu đẹp trai như vậy, chắc chắn là có nhiều cô gái theo đuổi lắm nhỉ?”

“Hồi ở bên Pháp, chị cũng từng hỏi tôi như thế mà. Người mình thích chưa chắc đã thích mình, người thích mình thì chưa chắc mình đã có tình cảm. Tôi vẫn luôn chờ người tôi thích, thích tôi.”

Trình Ý cười nhạt, hình như cậu nói không có sai, trên đời mọi sự đều khó lường. Người mình từng thích đến chết đi sống lại hôm qua, hôm nay lại ghét bỏ đến mức nhìn thấy mặt hắn thôi cũng khiến cho cô cảm thấy ăn không ngon.

“Một chàng trai tốt như cậu sớm muộn gì cũng sẽ gặp được người con gái tốt hơn thôi. Nếu như cứ ở bên cạnh một người phụ nữ đã từng có một đời chồng như tôi không phải là sẽ nhiều dị nghị sao?”

Câu nói này của Trình Ý giống như đang khuyên ngăn cậu nên dừng lại trước khi quá muộn.

“Chuyện tình cảm là chuyện của hai người, sao lại cần phải bận tâm đến lời nói của người khác chứ?”

Trình Ý cảm thấy cô đã rất cố chấp trong đoạn tình cảm với Phó Nhược Hằng nhưng có lẽ Tống Tri Hành còn cố chấp hơn cả cô. Hai năm qua dựa dẫm, cô đối xử với Tống Tri Hành chẳng khác nào em trai, nhưng trong lòng cậu lại tồn tại tình cảm khác đối với cô.

“Nếu như một ngày chị cảm thấy muốn rời khỏi Phó thị, bất cứ lúc nào Tống thị cũng chào đón chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận