Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Loại phụ nữ chỉ biết quyến rũ đàn ông như cô có gì mà vênh váo chứ? Chẳng phải cũng là bò lên giường đàn ông kiếm tiền thôi hay sao? Nếu như đã gặp được lão già ngu ngốc nào đó bao nuôi thì nên an phận, đừng có đến tìm Nhược Hằng của tôi nữa, biết chưa hả?”

Vốn dĩ Trình Ý định tránh đi nhưng lại nhìn thấy một bóng người đi vào bên trong. Hôm nay cô nhất định phải lột trần bộ mặt giả tạo của cô ta ra khỏi đó. Để xem sau này cô ta còn dám dun gương mặt đáng thương đó đi hại người.

Lâm Tư Hạ vẻ mặt hung hăng kéo tóc của Trình Ý, vừa không tiếc mắng nhiếc.

“Con khốn này, mày dám nói ai? Tao là vợ tương lai của anh Nhược Hằng, mày nghe rõ chưa?”

Cô ta đẩy Trình Ý ngã xuống đất rồi bất ngờ leo lên người cô ngồi.

“Vậy sao? Nhưng người đàn ông của cô mới là người đang suốt ngày lẽo đẽo theo tôi mong tôi chú ý đến anh ta đấy. Cô nói xem, tôi có nên cho anh ấy một cơ hội hay không?”

Thấy Phó Nhược Hằng càng tới gần, Trình Ý lại càng nói khích khiến cho cô ta tức giận mà để lộ bộ mặt thật.

“Im miệng đi con khốn này! Tao cào nát gương mặt hồ ly tinh của mày ra! Định quyến rũ anh Nhược Hằng của tao hả? Tao cho mày tàn phế!”

Cô ta vung tay lên định cào vào mặt Trình Ý nhưng rất may đã bị một bàn tay phía sau bất ngờ giữ chặt lấy.

“Lâm Tư Hạ, mau buông tay! Cô làm cái gì trò gì vậy hả?”

Lâm Tư Hạ nghe giọng nói giận dữ phía sau lưng thì đột nhiên toàn thân phát run, cô ta xoay lưng lại, phát hiện là Phó Nhược Hằng. Cô ta không ngờ Phó Nhược Hằng lại xuất hiện ở đây.

Gương mặt Trình Ý đỏ bừng, cô bị Lâm Tư Hạ kéo tóc đến rối loạn, nhìn qua khiến cho Phó Nhược Hằng cảm thấy rất xót xa.

Hắn không ngờ Lâm Tư Hạ lại là loại phụ nữ biết nói những lời lẽ độc ác và thích ra tay đánh người như vậy.

Trình Ý không bỏ qua cơ hội lúc này, nhìn thẳng vào Phó Nhược Hằng nói, “Thật không ngờ vị phu nhân tương lai của Phó tổng lại dám ở nơi đông người ra tay hủy dung tôi hay sao?”

“Lâm Tư Hạ! Sao cô có thể làm ra chuyện độc ác như vậy hả?”

Lâm Tư Hạ vị Phó Nhược Hằng hất tay sang một bên, cô ta như giật mình tỉnh mộng, sắc mặt hơi hốt hoảng nhìn hắn.

“Anh Nhược Hằng, không phải đâu, là do cô ta cố tình khiêu khích em, em chỉ là nóng giận quá thôi…”

“Im miệng! Đó là lý do để cô đánh người sao?”

Hắn ta thật không dám tin người phụ nữ ngày thường tỏ ra dịu dàng, yếu đuối như mành trúc sau hè. Vậy mà lại có thể độc ác đến mức muốn hủy hoại gương mặt của Trình Ý.

Vậy thì những năm qua, hắn rốt cuộc đã yêu phải người phụ nữ như thế nào? Đâu mới là con người thật của Lâm Tư Hạ? Liệu cô ta có đơn thuần và lương thiện như những gì cô ta vẫn luôn bày ra hay không?

Hắn lướt qua người của Lâm Tư Hạ, đi đến chỗ của Trình Ý đang ngồi bệt ở dưới sàn, muốn đưa tay đỡ cô nhưng đột nhiên bị một người khác nhanh chóng cướp lấy, ôm lấy cô vào lòng.

“Trình Ý, chị không sao chứ?”

Tống Tri Hành nhanh chóng ân cần kiểm tra khắp người cô xem có bị thương nặng hay không.

Trình Ý nhìn Tống Tri Hành lắc đầu, “Tôi không sao.”

Phó Nhược Hằng tỏ ra không vui trước cảnh tượng này, tia phẫn nộ lúc nãy bị kìm nén, như một con dao sắc nhọn lần nữa chọc vào vết thương của Phó Nhược Hằng.

Hắn lúc nào cũng chỉ có thể nhìn cô thương tích đầy mình rồi mà vẫn không thể làm gì được. Chỉ biết trơ mắt đứng nhìn cô bị Lâm Tư Hạ làm tổn thương hết lần này đến lần khác.

Nhưng Tống Tri Hành thì lại không thể không quan tâm, cậu nhìn những vết thương trên người Trình Ý, ánh mắt tức giận không thể nhịn được.

“Anh xem, vợ anh đánh bạn gái tôi ra nông nỗi này. Anh định giải quyết như thế nào? Vợ của Phó tổng lại là người phụ nữ độc ác như vậy sao? Xem ra mắt nhìn người của Phó tổng tệ thật đấy. Từ bỏ một viên dạ minh châu để lấy một hạt cát sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận