Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô xinh đẹp hơn thì sao, tài giỏi hơn thì sao, kết quả không phải vẫn là thua trong tay Lâm Tư Hạ sao? Bị Lâm Tư Hạ cướp lấy mọi thứ sạch sẽ, ra đi với hai bàn tay trắng.

“Hai năm rồi nhỉ, em vẫn quay lại đây, hay là em lại nghĩ hai người tình cũ không rủ cũng tới? Tính phục hôn với anh ấy sao? Hình như là muộn rồi.” Trong giọng nói của Lâm Tư Hạ không che giấu được sự ghen ghét vô cùng.

Hai năm nay nếu như cô ta không dùng tiểu Nhiên làm bia đỡ đạn, sớm đã bị Phó Nhược Hằng vứt bỏ.

Đột nhiên cô chút khựng lại, đứa bé này nhìn thoáng qua tại sao lại giống với tiểu An của cô như vậy?

“Đây là…”

“Là con của tôi và anh Nhược Hằng.”

Thì ra đây là đứa trẻ năm đó Phó Nhược Hằng đã chọn thay cho tiểu An đáng thương của cô. Nghĩ đến chuyện này, trong lòng Trình Ý không khỏi oán hận.

Mặc dù biết trẻ con không có tội, tội là của Lâm Tư Hạ độc ác. Nhưng nghĩ đến những thiệt thòi mà hai năm qua tiểu An của cô phải chịu, Trình Ý lại không khỏi xót xa.

Càng đau hơn khi nhìn thấy đứa con của cô ta lại giống con gái cô như vậy. Tại sao trên đời lại có chuyện nực cười như vậy?

Hắn ta từng tuyên bố không muốn chấp nhận đứa trẻ do cô sinh ra, thậm chí là tìm đủ mọi lý do để giết chết nó. Nhưng đứa trẻ giống hệt tiểu An đánh yêu của cô lại có được hắn chấp nhận và yêu thương như vậy.

Đúng là đời nhiều chuyện nực cười thật!

Nhìn gương mặt đau khổ của cô, Lâm Tư Hạ càng thêm đắc ý, khóe môi khẽ cong lên, đầy giễu cợt, “Xem ra đi mấy năm em cũng thay đổi không ít nhỉ? Dù cho có xinh hơn một chút thì thế nào, chẳng phải vẫn là người phụ nữ bị chồng mình ghét bỏ sao?”

“Ít ra tôi cũng không phải giống như ai kia, sinh con cho Phó Nhược Hằng nhưng vẫn mãi chẳng có một danh phận nào. Tiền của cô chẳng phải vẫn là phải ngửa tay xin Phó Nhược Hằng hay sao?”

Lâm Tư Hạ bị nói trúng tim đen khiến cho cô ta cay cú, bản thân cũng không thèm đội bộ mặt giả tạo nữa.

“Chắc không phải lần này cô quay về là muốn giở trò quyến rũ anh Nhược Hằng để anh ấy quay lại với cô đó chứ? Tôi nói cho cô biết, tôi và anh ấy sắp kết hôn với nhau rồi. Cô đừng có mơ mộng hão huyền nữa.”

Cô ta còn chưa nói xong, Trình Ý đã bật cười, một nụ cười nguy hiểm khiến cho con người ta chết mê chết mệt.

“Chắc không phải là cô định ngồi xe lăn tiến vào lễ đường với Phó Nhược Hằng đấy chứ?”

Lâm Tư Hạ nghiến răng, “Cô nói cái gì hả?“. Nếu như không phải vì giả vờ lấy lòng thương xót của Phó Nhược Hằng, cô ra cũng không phải ngồi xe lăn khó chịu như vậy.

“Cô nghĩ tôi quay lại là vì muốn dành Phó Nhược Hằng với cô sao? Vậy thì cô không cần phải lo đâu, tôi có bạn trai rồi.”

Phải nói là mấy năm gần đây Trình Ý thay đổi quá nhiều, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, thân thể dịu dàng thướt tha của Trình Ý, Lâm Tư Hạ không khỏi ghen tị. Bởi vì mấy năm nay ngồi xe lăn, thân thể của cô ta đã bị phù lên không ít, lại còn chăm đứa trẻ khó chiều như tiểu Nhiên. Cho nên nhan sắc cũng không làm sao so với vẻ mặn mà của cô được.

“Chẳng trách lại thay đổi nhiều như vậy, thì ra là leo lên giường đàn ông khác rồi sao? Có gì mà tự hào chứ?”

Lâm Tư Hạ thản nhiên nói ra mấy lời rất khó nghe đương nhiên là mỉa mai cô rồi.

“Còn cô mấy năm nay cũng chẳng thay đổi gì nhỉ? Miệng chó chẳng thể mọc được ngà voi, nói ra câu nào khiến cho người ta phát nôn câu đó. Nếu như cảm thấy bản thân không nói được lời gì tử tế thì tốt nhất là im miệng luôn đi, sẽ không có ai dám bảo cô câm đâu.”

Chát!

Đột nhiên giữa sảnh lớn cửa hàng vang lên tiếng tát lớn khiến cho mọi người đều chú ý.

Gương mặt của Trình Ý ngay lập tức sưng đỏ nhưng Lâm Tư Hạ vẫn không biết điểm dừng, bỏ mặc tiểu Nhiên trong xe nôi, lao đến muốn túm tóc Trình Ý, muốn dạy dỗ cho cô một bài học.

Bình luận (0)

Để lại bình luận