Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: CƠN SỐT VÀ SỰ ĐỤNG CHẠM TRẦN TRỤI
Khi về đến nhà thì trời đã tối mịt. Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc thấy Trình Nặc bị thương thì lo sốt vó. Cô giáo thành phố được gửi gắm ở đây mà xảy ra chuyện gì thì họ biết ăn nói sao với ủy ban.
Bà Vương vội sai con gái đi lấy dầu, còn mình thì lật đật đi nấu cháo và lấy thêm dưa muối. Trình Nặc áy náy vô cùng, phải trấn an mãi bà mới yên tâm.
Về đến phòng, cô mệt lả người. Cơn mưa rừng ngấm vào người cộng với sự đau đớn, sợ hãi khiến cô bắt đầu sốt cao. Hứa Đồng Chu biết cô ưa sạch sẽ, người dính đầy bùn đất thế này chắc chắn muốn tắm rửa. Nhưng mưa bên ngoài ngày càng nặng hạt, đi lại khó khăn, mẹ và em gái đã về phòng nghỉ sớm.
Cậu lén đi đun một thùng nước ấm, định mang vào để cô lau người. Đến trước cửa phòng cô, cậu gõ cửa mấy lần nhưng không thấy ai trả lời. Cậu đẩy nhẹ, cửa không khóa. Ánh đèn vàng vọt hắt ra nhưng không thấy bóng người.
Hứa Đồng Chu rón rén bước vào. Trên giường, Trình Nặc đang nằm co ro, mê man bất tỉnh.
“Chị Trình?” Cậu gọi khẽ, bước nhanh tới.
Hai má cô đỏ bừng như lửa đốt, mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt vẻ đau đớn. Hứa Đồng Chu đặt tay lên trán cô, nóng hầm hập. Cô vẫn mặc bộ quần áo ướt sũng lúc chiều, thảo nào mà không sốt li bì.
Cậu vừa lo vừa giận. Cô gái thành phố này đúng là được nuông chiều quá, đến bản thân mình cũng không biết chăm sóc. Cậu lục vali lấy ra một bộ đồ khô sạch sẽ.
“Chị Trình, dậy thay đồ đi, ướt thế này sẽ viêm phổi mất.” Cậu lay lay vai cô.
Nhưng cô gái đã chìm sâu vào cơn mê sảng, không hề phản ứng, chỉ có những giọt nước mắt vô thức rỉ ra từ khóe mi, miệng lẩm bẩm những tiếng vô nghĩa.
Không còn cách nào khác, Hứa Đồng Chu cắn răng quyết định. Cậu đỡ cô dậy, ngồi phía sau lưng cô, để cô tựa hẳn vào lồng ngực mình. Bàn tay run rẩy của cậu vươn ra, bắt đầu cởi những chiếc cúc áo sơ mi ướt nhẹp…
Một nút… hai nút…
Từ xương quai xanh thanh tú, đến bầu ngực phập phồng, rồi đến vòng eo thon thả và chiếc rốn nhỏ xinh… Cậu càng cởi, tay càng run, hơi thở càng dồn dập.
Khi chiếc áo sơ mi được cởi bỏ hoàn toàn, cơ thể trắng ngần như tuyết của cô lộ ra dưới ánh đèn vàng vọt. Bộ ngực tròn trịa, đầy đặn được bao bọc trong chiếc áo lót màu xanh nhạt mỏng manh, ướt đẫm nước mưa, dính sát vào da thịt làm lộ rõ hai điểm nhô lên. Khe ngực sâu hun hút mời gọi. Làn da cô trắng đến phát sáng, tương phản hoàn toàn với bàn tay đen đúa của cậu.
Máu trong người Hứa Đồng Chu sôi lên sùng sục. 19 năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể phụ nữ trần trụi và gần gũi đến thế. Yết hầu cậu trượt lên xuống liên tục, đầu óc quay cuồng, một tiếng sấm nổ vang trong tâm trí. Dục vọng nguyên thủy trỗi dậy mạnh mẽ, khiến gân xanh trên trán cậu nổi lên giần giật.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận