Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: BÀN TAY THÔ RÁP VÀ LÀN DA NGỌC NGÀ
Cơn đau từ đầu gối truyền đến sắc lẹm, cảm giác như dây chằng bên trong đang bị ai đó kéo căng rồi giật mạnh, khiến toàn thân Trình Nặc căng cứng. Cô cắn môi, cố nén tiếng rên rỉ.
“Chị đừng cử động, để em xem kỹ lại.”
Hứa Đồng Chu muốn xắn ống quần jean của cô lên để kiểm tra vết thương, nhưng chiếc quần bò bó sát đã ngấm nước mưa, dính chặt vào da thịt cô như lớp da thứ hai, rít rắm, không tài nào kéo lên quá bắp chân được.
Không còn cách nào khác, Hứa Đồng Chu đành phải thăm khám qua lớp vải ướt sũng. Bàn tay to lớn, thô ráp của cậu đặt lên đầu gối thon nhỏ của cô. Cậu dùng ngón cái ấn nhẹ vào khớp xương, dò dẫm từng chút một.
“Chỗ này… có đau không?”
Vừa ấn xuống, Trình Nặc đã giật bắn người, nước mắt trào ra vì đau điếng.
“A… Đau quá!” Cô theo phản xạ đưa tay nắm chặt lấy cổ tay rắn chắc của cậu, móng tay bấm vào da thịt cậu, muốn đẩy tay cậu ra.
Hứa Đồng Chu vội vàng nới lỏng lực tay, dời ngón tay sang vị trí khác, xoa nhẹ nhàng hơn: “Thế chỗ này thì sao? Cũng đau lắm à?”
Trình Nặc lắc đầu, rồi lại gật đầu, giọng run run: “Có… có hơi đau, nhưng không buốt như chỗ vừa nãy.”
Hứa Đồng Chu lớn lên ở vùng núi, chuyện trèo đèo lội suối ngã trật chân là chuyện cơm bữa, nên cậu cũng có chút kinh nghiệm xử lý bong gân. Cậu quỳ một chân xuống nền đất ẩm ướt, nhẹ nhàng nâng chân bị thương của Trình Nặc đặt lên đùi mình. Bàn tay cậu bao trọn lấy đầu gối cô, bắt đầu xoa nắn.
“Chắc là bị bong gân rồi, giãn dây chằng một chút. Chị chịu khó để em xoa bóp cho máu huyết lưu thông, lát về nhà em lấy dầu thuốc gia truyền xoa cho, vài ngày là đỡ.”
Hứa Đồng Chu cúi đầu, tập trung chuyên chú xoa nắn cho cô. Cậu không dám ngẩng lên nhìn, giọng nói trầm thấp, cố gắng nói tiếng phổ thông thật chuẩn để cô nghe rõ, nhưng vẫn pha lẫn chút âm điệu địa phương mộc mạc.
Được bàn tay ấm nóng của cậu xoa bóp một lúc, Trình Nặc cảm thấy cơn đau dịu đi đôi chút. Cô muốn thử đứng dậy xem có đi lại được không. Hứa Đồng Chu vội vàng đứng lên đỡ cô. Cậu gần như ôm trọn lấy eo cô, dùng cơ thể mình làm điểm tựa để cô không phải dồn sức xuống chân đau.
Khoảng cách quá gần gũi khiến Trình Nặc ngượng ngùng. Hơi thở nam tính nồng nàn của cậu phả vào mặt cô, lồng ngực rắn chắc áp sát vào người cô. Nhưng nỗi lo lắng không thể tự đi bộ về nhà lấn át tất cả. Chẳng lẽ sự nghiệp dạy học của cô chưa bắt đầu đã kết thúc vì cái chân què này sao? Chẳng lẽ trời định cô và thầy giáo dạy Toán bị tật ở chân kia phải trở thành “song kiếm hợp bích” què quặt sao?
Cô thầm than trời trong lòng. Cố gắng nhấc chân trái lết thử hai bước, cơn đau buốt óc lại dội lên từ đầu gối khiến cô nhăn mặt, suýt ngã khuỵu.
Hứa Đồng Chu nhíu mày, nhanh tay đỡ cô ngồi xuống ghế. Cậu lại quỳ xuống, tiếp tục xoa bóp. Mái tóc đen ướt đẫm nước mưa rũ xuống trán cậu, che đi đôi mắt sâu thẳm. Nhìn ở góc độ này, sườn mặt cậu đẹp như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ bước ra từ truyện tranh.
Trình Nặc ngắm nhìn cậu, thầm tiếc nuối. Một thiếu niên tuấn tú, ưu tú nhường này mà cả đời chỉ có thể chôn chân ở chốn rừng sâu núi thẳm, làm bạn với ruộng đồng trâu bò, thật sự quá uổng phí.
“Em… có còn muốn đi học không?” Cô buột miệng hỏi. Lời vừa thốt ra, cô đã hối hận, sợ chạm vào lòng tự trọng của chàng trai nghèo.
Động tác tay của Hứa Đồng Chu khựng lại trong tích tắc, rồi lại tiếp tục xoa bóp đều đặn. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.
Trình Nặc thấy vậy, do dự một chút rồi đề nghị: “Sau này… những lúc chị phụ đạo riêng cho Đồng Nhạc, em có muốn đến nghe cùng không? Tuy không thể đến trường lớp chính quy, nhưng học thêm được chút kiến thức nào hay chút đó, tốt hơn là không biết gì, đúng không?”
Lần này, Hứa Đồng Chu dừng hẳn tay lại. Cậu từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Trình Nặc. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ căn nhà hoang, khuôn mặt cô gái thành phố toát lên vẻ thánh thiện và xinh đẹp đến nao lòng. Cậu nhìn cô, lòng dấy lên những đợt sóng ngầm. Nếu có thể, cậu cũng muốn được như cô, được học hành, được vào đại học, được làm chủ vận mệnh của mình… Tiếc thay, số phận đã an bài cậu là kẻ sinh ra từ bùn đất. Cô như đám mây trắng trên cao, cậu chỉ dám ngước nhìn chứ không dám mơ tưởng chạm tới.
“Được không em?” Trình Nặc thấy cậu ngẩn người, mỉm cười dịu dàng hỏi lại.
“… Được ạ.” Hứa Đồng Chu đáp, cố nén tiếng thở dài và che giấu sự rung động mãnh liệt trong đáy mắt, vội vàng cúi đầu xuống tiếp tục xoa bóp.
Mưa bên ngoài đã ngớt hạt nhưng trời vẫn âm u. Chân Trình Nặc sưng tấy, không thể chạm đất. Hứa Đồng Chu nhìn ra cửa sổ, trời sắp tối rồi. Nếu không về ngay, đường núi ban đêm sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Cậu suy nghĩ một hồi, mặt hơi ửng đỏ, nhưng vẫn quyết định nói ra giải pháp duy nhất:
“Chị Trình, chỉ còn cách em cõng chị về thôi. Đường núi trơn trượt lắm, chị thế này không tự đi được đâu.”
Trình Nặc hiểu tình thế, mặt cũng đỏ lên nhưng đành gật đầu chấp nhận. Cô vươn tay ra, ra hiệu cho Hứa Đồng Chu quay lưng lại.
Quần áo cả hai đều ướt sũng, dính chặt vào da thịt. Khi thân thể mềm mại, ấm áp của cô áp vào tấm lưng rộng của cậu, Hứa Đồng Chu cảm thấy như có dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô gái ghé sát vào tai cậu, hơi thở thơm tho phả vào vành tai nhạy cảm: “Cảm ơn em, Đồng Chu.”
Mùi hương con gái quyến rũ lấn át cả mùi mưa rừng. Cậu hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng ngay khi đứng dậy, cậu cảm thấy vật cứng giữa hai chân mình bắt đầu rục rịch, cọ xát vào lớp vải quần thô cứng… Cậu nuốt khan, cố gắng dùng lý trí đè nén dục vọng đen tối xuống, xốc lại cô gái trên lưng, bước ra ngoài màn mưa.
Cô ấy rất nhẹ, nhẹ hơn cả những bao thóc cậu vẫn vác. Hai tay cậu vòng ra sau đỡ lấy đùi cô. Qua lớp quần jean ướt át, bàn tay cậu cảm nhận rõ sự săn chắc, đàn hồi của cặp đùi thon thả. Bộ ngực mềm mại của cô ép chặt vào lưng cậu theo từng nhịp bước đi.
Mỗi khi cô thở, hay khẽ cựa quậy, đầu óc cậu lại ong ong, muốn mất kiểm soát. Cậu ước con đường này dài vô tận, để cậu được cõng cô, được cảm nhận hơi ấm của cô mãi mãi.
“Chị Trình, trời sắp mưa to lại rồi. Chị ôm chặt lấy em nhé, em sẽ chạy nhanh hơn.”
Trình Nặc nghe tiếng sấm rền, sợ hãi siết chặt vòng tay quanh cổ cậu, đôi chân dài kẹp chặt lấy eo thon rắn chắc của cậu.
Hứa Đồng Chu gạt bỏ mọi tạp niệm, sải những bước chân dài mạnh mẽ, lao đi trong mưa gió… Cậu chỉ muốn đưa người con gái này về nhà an toàn, không nỡ để cô chịu thêm chút khổ sở nào nữa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận