Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ôm cô gái vừa hôn vừa loạng choạng lùi về phía chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong góc phòng. Tay cậu xốc cô lên, để cô ngồi hẳn trên bàn, ngang tầm với mình để dễ bề âu yếm.
Khi đôi môi họ tách ra nhau, cả hai cùng thở dốc, lồng ngực phập phồng. Cậu lại lưu luyến cúi xuống hôn thêm vài lần nữa lên môi, lên má cô như chưa thỏa mãn.
“Cái này… là mua cho chị.”
Cậu buông cô ra một chút, ngại ngùng thò tay vào trong túi quần, lấy ra một thứ gì đó nhỏ nhắn, đặt vào tay Trình Nặc.
Nương theo ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, Trình Nặc cúi đầu nhìn. Là một tuýp kem dưỡng da tay, nho nhỏ, xinh xinh. Cô cũng không biết nhãn hiệu này, chắc là hàng bình dân bán ở chợ huyện.
“Mấy người ở công trường nói nó rất tốt, phụ nữ dùng thích lắm, không thua kém gì các thương hiệu lớn trong thành phố đâu. Mùa đông trên núi rất lạnh, gió cắt da cắt thịt, tay chân dễ bị nứt nẻ, cước khí do giá rét. Em sợ chị sẽ bị tê cóng, đau tay nên mua cho chị.”
Cậu nhỏ giọng giải thích, muốn cho cô biết tâm ý của mình nhưng lại tự ti, sợ người con gái thành phố sành điệu ấy chướng mắt món đồ rẻ tiền của cậu.
Trình Nặc nhìn vào mắt cậu, trong ánh mắt ấy tràn ngập sự ái mộ ngây ngô, chân thành và sự hèn mọn mong được yêu thương của một thiếu niên mới lớn. Cô vặn nắp tuýp kem ra, bóp một chút kem trắng mịn rồi xoa đều lên mu bàn tay.
“Thơm quá!” Có mùi hoa hồng thoang thoảng, dễ chịu. Bôi lên tay cảm giác mát lạnh, mịn màng, thấm rất nhanh.
Trình Nặc mỉm cười dịu dàng, ngẩng đầu hôn nhẹ lên đôi môi mỏng đang mím chặt vì lo lắng của Hứa Đồng Chu: “Cám ơn em. Chị thích lắm.”
Mặt Hứa Đồng Chu liền đỏ bừng lên vì hạnh phúc. Cậu cúi xuống hôn lại đôi môi đỏ mọng của Trình Nặc thật sâu: “Em đã nói em có gì cũng sẽ cho chị hết mà.”
Vừa nói, cậu vừa móc từ trong túi quần bên kia ra một xấp tiền dày cộm. Bên ngoài là những tờ màu đỏ mệnh giá 100 tệ, bên trong rải rác nhiều mệnh giá nhỏ hơn. Chồng tiền dày cộp, cũ kỹ nhưng được cậu vuốt phẳng phiu, xếp gọn ngay ngắn.
“Đây là…?” Trình Nặc hơi kinh ngạc nhìn xấp tiền trên tay cậu.
“Em đã chia ra một ít đưa cho mẹ rồi, phần này là cho chị.”
Cậu cụp mắt xuống, lông mi dài che đi ánh nhìn, không dám nhìn thẳng vào mắt Trình Nặc.
“Em đã nói tiền em kiếm được đều cho chị tiêu mà.”
Trước khi về thẳng nhà, cậu đã ghé vào thị trấn mua quần áo mới cho Vương Quế Chi và Hứa Đồng Nhạc, cũng không quên mua tuýp kem dưỡng da tay mà mấy chị phụ bếp ở công trường khen nức nở. Để không bị Vương Quế Chi phát hiện và nghi ngờ, cậu đã lén chia số tiền kiếm được thành hai phần. Một phần đưa công khai cho Vương Quế Chi để trả nợ và lo sinh hoạt hàng ngày, phần lớn hơn cậu giữ lại, dành riêng cho Trình Nặc.
“Em sẽ làm việc chăm chỉ hơn nữa, kiếm nhiều tiền hơn cho chị. Chị muốn mua gì cũng được.”
Giọng nói của cậu càng ngày càng nhỏ, lí nhí tỏng cổ họng nhưng vẫn kiên định như cũ.
Cậu thích cô, yêu cô đến cuồng si nhưng cậu biết mình không có gì để cho cô, không có địa vị, không có học thức, ngoại trừ số tiền ít ỏi cậu bán sức lao động để kiếm được.
“Hứa Đồng Chu…” Cô nhẹ nhàng gọi tên anh, giọng hơi nghẹn ngào, sống mũi cay cay. Cô vừa cảm động trước tấm chân tình của cậu, lại vừa thấy áy náy vô cùng…
Hứa Đồng Chu ngẩng đầu nhìn cô, thấy trong mắt cô đang ngấn lệ lấp lánh, cậu bối rối, luống cuống tay chân: “Chị, chị đừng khóc! Em… em làm chị buồn sao? Em không có ý gì khác đâu, chỉ là em biết mình nghèo, không có gì để cho chị, chỉ có sức khỏe để kiếm tiền. Em muốn kiếm tiền nuôi gia đình, đỡ đần cho mẹ, em cũng muốn nuôi chị. Em biết mình không đủ tư cách, tiền này cũng chẳng thấm vào đâu so với cuộc sống của chị, cũng nuôi chị không nổi. Nhưng chị còn nhớ em nói gì không? Chỉ cần em còn sống, trái tim này, và tất cả những gì em có vĩnh viễn thuộc về chị…”
Cậu nói năng lộn xộn, không lựa lời, càng muốn giải bày tâm ý chân thành thì lại càng nói lòng vòng khó hiểu, càng nói lại càng thấy mình sai. Cuối cùng cậu cũng ngậm miệng lại, hơi tự ti nắm chặt tay thành nắm đấm, không biết phải nói sao cho cô hiểu.
Trình Nặc cảm động đến rơi nước mắt. Nhưng quan trọng hơn, cô đã biết chàng trai đó có tình cảm sâu đậm với mình như thế nào. Tình cảm ấy quá lớn, quá nặng, cô không có cách nào đáp lại, cũng không có cách nào ngăn được nó tiếp tục lớn lên…
Không phải cuối cùng cô cũng sẽ về nhà, về lại thế giới của mình sao? Tới lúc đó chàng trai ngốc nghếch này phải làm sao? Cậu sẽ sống thế nào khi cô đi?
Nước mắt rưng rưng ở đáy mắt nhưng cô cố nén lại, không muốn để giọt lệ rơi xuống làm cậu thêm lo lắng. Cô đưa hai tay nâng mặt Hứa Đồng Chu lên, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt cô: “Em không phải món đồ chơi của chị, Hứa Đồng Chu. Em rất tốt, cực kỳ tốt, em hiểu không? Em hãy giữ lấy số tiền này, để dành, tích lũy dần. Sau này dùng nó để làm vốn, hoặc lấy một cô gái tốt ở quê, sống một cuộc đời êm ả, hạnh phúc… Chị thích em, cũng biết em thích chị, nhưng chúng ta… em chỉ cần giữ tình cảm ấy trong lòng là được rồi, đừng để mình chịu tủi thân, biết chưa?”
Hứa Đồng Chu nghe cô nói xong, tim như muốn vỡ tung ra từng mảnh. Cái gì mà cưới cô gái khác? Cái gì mà chỉ cần biết trong lòng biết thích là được?
Cậu không muốn! Cậu không muốn cuộc đời bình lặng tẻ nhạt đó! Dù bây giờ cậu không biết tương lai của hai người sẽ đi về đâu, mịt mù thế nào, nhưng cậu không nỡ buông tay. Cậu thỏa mãn với sự dây dưa nhập nhằng này, muốn trầm luân vào đó mãi mãi, dù có là thiêu thân lao đầu vào lửa.
Mắt Hứa Đồng Chu hơi đỏ lên, tơ máu nổi lên trong mắt. Nhưng cậu không thể phản bác cô, không nỡ làm cô buồn. Ánh mắt cậu khóa chặt vào cô, tham lam nhìn ngắm từng đường nét trên khuôn mặt cô, muốn khắc ghi hình ảnh cô vào trong mắt, vào sâu trong lòng mình.
Trình Nặc biết cậu khổ sở, đau lòng nhưng lại không biết an ủi thế nào cho phải. Cô chỉ có thể dùng tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu. Cậu cao đến nỗi Trình Nặc ngồi trên bàn vẫn phải duỗi cổ mới hôn tới được. Cô hôn lên chiếc cằm nhẵn nhụi mới cạo râu, hôn lên yết hầu đang lăn lên trượt xuống đầy nam tính, vươn đầu lưỡi ướt át quét nhẹ lên trái cổ của cậu, trêu chọc.
“Làm tình với chị đi, Hứa Đồng Chu.”
Trình Nặc biết một tháng không gặp, không chỉ có tình cảm dồn nén mà cả nhu cầu sinh lý của hai người đều cần được phóng thích. Tuy biết hành vi này là sai trái, là càng lún càng sâu, nhưng đây lại là liều thuốc tốt nhất, duy nhất có thể an ủi chàng trai trẻ và chính bản thân cô vào lúc này.
Quả nhiên, lời vừa ra khỏi miệng, cô liền cảm giác được thân thể thiếu niên đang ôm mình hơi run lên bần bật.
Cậu đưa tay nâng cằm cô lên, bốn mắt nhìn nhau dây dưa, tóe lửa. Cậu không nói gì, chỉ cúi đầu xuống mạnh mẽ hôn cô, nụ hôn chứa đựng tất cả tình yêu và dục vọng kìm nén bấy lâu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận