Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nụ cười trên mặt Hứa Đồng Chu cứng đờ. Cậu biết mình đã đùa dai quá mức, làm Trình Nặc giận thật rồi. Nhưng e ngại Hứa Đồng Nhạc đang ở đây, cậu không biết phải xin lỗi thế nào cho phải, chỉ có thể gãi đầu, thành thật đi lẽo đẽo theo sau hai người về nhà như một đứa trẻ mắc lỗi.
Dọc đường đi, Hứa Đồng Nhạc rất kích động, huyên thuyên đủ chuyện với Hứa Đồng Chu không ngừng. Cô bé hỏi thăm tình hình công việc của cậu, ăn ở ra sao, rồi lại kể cho cậu nghe chuyện ở nhà, chuyện con bò, con lợn. Đột nhiên, cô bé dừng lại, quay sang nhìn anh trai như đang tranh công: “Em nghe lời anh dặn, rất chăm nom cô Trình đó nha. Chưa bao giờ để cô ấy tan học về một mình cả, lúc nào cũng đi kè kè bên cạnh như vệ sĩ luôn.”
Hứa Đồng Chu thấy ánh mắt em gái lấp lánh như đang chờ khen ngợi, cũng không dám nói rõ ra thâm ý của mình, chỉ cười xoa đầu em: “Anh biết rồi, anh nhớ rõ công lao to lớn của em. Về nhà anh sẽ thưởng quà cho.”
Đêm đó trong nhà họ Hứa rất náo nhiệt. Vương Quế Chi vui mừng vì con trai về, hầm một nồi sườn heo to tướng, lại còn gói thêm sủi cảo nhân thịt. Bốn người quây quần bên bàn ăn cũ kỹ, ăn uống vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng.
Hóa ra đội thi công của Hứa Đồng Chu đang tiến triển rất thuận lợi. Nhân viên thăm dò địa chất đã lên kế hoạch lộ trình chính xác từ trước, công việc suôn sẻ. Hứa Đồng Chu vào công trường được mấy ngày đã bắt đầu đến giai đoạn quan trọng, vì thi công nhanh vượt tiến độ nên Hứa Đồng Chu và một số anh em được cho nghỉ Tết sớm hơn dự kiến.
Ngẫm lại thì chỉ còn 20 ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán rồi. Trình Nặc ngồi ăn, hơi cảm thán trong lòng. Mới đó mà cô rời nhà, đến cái nơi khỉ ho cò gáy này được gần nửa năm rồi. Thời gian trôi nhanh thật.
Vương Quế Chi kéo Hứa Đồng Chu hỏi han đủ chuyện trên trời dưới đất, không nỡ rời con nửa bước. Hứa Đồng Nhạc thỉnh thoảng cũng chêm vào vài câu trêu chọc. Trình Nặc cảm thấy mình như người ngoài cuộc, không có hứng thú lắm với chuyện công trường, nên nói vài câu xã giao rồi xin phép về phòng nghỉ ngơi sớm.
Hứa Đồng Chu quyến luyến nhìn theo bóng dáng mảnh mai của cô rời đi, muốn đi theo cô ngay lập tức nhưng không dám gọi, sợ Vương Quế Chi nhìn ra manh mối gì thì phiền phức. Cậu chỉ có thể kiên nhẫn ngồi lại, tiếp tục nói chuyện phiếm với mẹ và em gái. Cuối cùng, đợi đến khi Vương Quế Chi ngáp ngắn ngáp dài, giục đi ngủ, cậu mới được giải thoát.
Anh đun một xô nước nóng lớn cho mình, sột soạt tắm rửa sạch sẽ trong căn bếp tối om để gột rửa hết bụi bặm đường xa. Sau đó, anh hít một hơi sâu, rón rén đi đến trước cửa phòng Trình Nặc, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Trình Nặc rõ hơn ai hết ai là người đang gõ cửa rồi tự tiện bước vào phòng mình lúc nửa đêm thế này. Tiếng gõ cửa “cốc cốc” khẽ khàng vang lên nhiều lần, cô biết nếu cô không mở hoặc lên tiếng, tên lì lợm đó sẽ gõ đến khi đánh thức người cách vách mới thôi.
Cô do dự một chút rồi đứng dậy mở khóa cửa. Chàng trai bên ngoài trên người vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt sau khi tắm, mùi xà phòng rẻ tiền nhưng sạch sẽ. Cậu đứng ngay cửa, nở nụ cười rạng rỡ, để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng: “Chị, em về rồi.”
Đã một tháng không gặp, bây giờ thiếu niên đứng sừng sững trước mặt làm Trình Nặc hơi bối rối, tim đập nhanh hơn bình thường.
Cô cứ nghĩ mình sẽ không nhớ đến cậu, sẽ quên cậu nhanh thôi. Nhưng khi cậu thất hứa không về mỗi tuần như đã nói, cô lại thấy hơi tức giận và nhớ nhung vô cớ. Những đêm dài cô đơn, hình ảnh cậu cứ hiện về trong tâm trí. Ngay lập tức lý trí của cô nhanh chóng gạt những cảm xúc không nên xuất hiện đó đi.
Bây giờ cậu đứng trước mặt như vậy, bằng xương bằng thịt, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, Trình Nặc thực sự không biết nên trả lời như thế nào cho phải.
Hình như cậu đã cao lên một chút, vạm vỡ hơn một chút. Thiếu niên độ tuổi 18, 19 vẫn đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ. Ánh mắt cậu ấm áp, mang theo ý cười thẹn thùng nhưng cũng đầy khát khao. Ngay sau đó, Hứa Đồng Chu không kìm nén được nữa, chợt lao vào phòng, đóng sầm cửa lại, rồi kích động ôm chầm lấy cô gái vào lòng, siết chặt như sợ cô tan biến mất.
Trình Nặc hơi hoảng hốt, không biết làm sao. Nhưng cô càng giãy giụa muốn thoát ra, Hứa Đồng Chu càng ôm cô chặt hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Nỗi tương tư dồn nén suốt một tháng qua giống như chất độc thấm vào ruột gan, hành hạ cậu mỗi đêm, mà cô chính là liều thuốc giải duy nhất trên đời này.
Cậu yêu say đắm người con gái trong lòng mình. Cậu không nói gì, chỉ đứng đó ôm cô, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc cô. Ngón tay thô ráp dịu dàng vuốt ve mái tóc dài óng mượt của cô. Hình như… tóc chị lại dài hơn rồi?
Một hồi lâu sau, khi cảm xúc đã dịu lại bớt, cậu mới buông cô ra. Nội tâm Trình Nặc đang rối rắm mâu thuẫn. Cậu ấy trở về, cô cũng thầm phấn khởi trong lòng, một niềm vui len lỏi không thể chối bỏ. Nhưng cô biết rõ hơn ai hết, đây là tình cảm sinh ra từ tình dục, từ sự cô đơn nơi đất khách, cảm xúc này là sai trái, không được phép tồn tại. Cả đêm nay cô phải gượng cười hùa theo tâm trạng vui vẻ của Vương Quế Chi, nhưng lại không thể biểu hiện quá nhiệt tình với cậu, bên trong cô bị tình cảm xấu hổ này cắn nuốt, dày vò.
Cô thừa nhận mình ích kỷ. Khi bị người yêu phản bội, cô đã lợi dụng chàng trai đơn thuần trước mặt để an ủi bản thân, lấp đầy khoảng trống trong tim. Với cô, Hứa Đồng Chu chỉ là băng cá nhân dùng một lần rồi bỏ, là liều thuốc giảm đau tạm thời.
Cô vẫn luôn biết hướng đi tương lai của mình, trước nay chưa từng dao động. Dạy tình nguyện xong là cô vừa hoàn thành mộng tưởng của mình, vừa mạ vàng bộ hồ sơ cho sự nghiệp chính trị sau này, sau đó sẽ vinh quang trở về thành phố lớn, lấy một người chồng môn đăng hộ đối.
Nhưng không hiểu sao, từ khi chàng trai này đi làm công trình xa nhà, cô lại ẩn giấu một tia mong chờ cậu trở về mỗi ngày.
Rõ ràng ban nãy cô có thể lựa chọn không mở cửa, mặc kệ cậu đứng đó. Nhưng tay cô lại tự động vặn khóa.
Hứa Đồng Chu cũng hơi ngượng ngùng buông cô ra. Một tháng không gặp, cô vẫn xinh đẹp như vậy, thậm chí còn mặn mà hơn. Dung nhan không bị năm tháng vất vả ở nông thôn làm tàn phai, ngược lại càng thêm rực rỡ. Khuôn mặt cô còn nhỏ hơn cả bàn tay của cậu. Khi cô ngước lên nhìn cậu với đôi mắt ngấn nước, long lanh, cậu vẫn cảm thấy ngượng ngùng, tim đập chân run không dám nhìn thẳng. Cậu nhớ cô, ngày nào cũng nhớ cô, thậm chí lần này trở về cậu càng muốn gặp cô nhiều hơn, khát khao cô nhiều hơn.
Cậu hơi do dự, lấy hết can đảm cúi xuống, thử hôn nhẹ lên môi Trình Nặc. Xúc cảm mềm mại, ngọt ngào này chính là cảm giác mà cậu ngày đêm tưởng nhớ nơi công trường bụi bặm.
“Chị…” Cậu si mê gọi cô, bàn tay to lớn bắt đầu không yên phận, xoa nắn chiếc eo thon nhỏ mềm mại của cô qua lớp áo ngủ mỏng manh.
Trình Nặc hơi đơ ra trước sự tấn công bất ngờ, nhưng cơ thể cô lại thành thật hơn lý trí, phản ứng trước suy nghĩ của cô.
“Ưm…” Cô rên rỉ non nớt đáp lại, miệng lưỡi cũng bắt đầu mê loạn, hé mở đáp lại nụ hôn của cậu. Cả hai hôn sâu, môi lưỡi quấn quýt, nuốt lấy nước bọt trong miệng nhau như những kẻ khát nước trên sa mạc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận