Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc ngồi thẫn thờ trên sàn nhà lạnh lẽo một lúc lâu mới hoàn hồn. Cô lau nước mắt, đứng dậy, chạy vào phòng thay quần áo. Cô không thể để cậu ấy đi mất như vậy được. Cô phải tìm cậu ấy, phải nói chuyện cho rõ ràng.
Cô lấy điện thoại gọi cho Tiểu Vương: “Tiểu Vương, cậu có biết địa chỉ công ty xây dựng Thần Diệu ở đâu không? Gửi ngay cho tôi. Và… cậu qua đón tôi đi, ngay lập tức!”
Mười lăm phút sau, chiếc Audi màu đen của Tiểu Vương đã đỗ xịch trước sảnh tòa nhà. Trình Nặc lao lên xe, thúc giục: “Đến công ty Thần Diệu, nhanh lên!”
Tiểu Vương thấy sắc mặt cô chủ tái mét, mắt đỏ hoe thì không dám hỏi nhiều, đạp ga phóng đi.
Xe dừng trước khu nhà container tạm bợ của phòng Dự án. Trình Nặc không đợi mở cửa, tự mình đẩy cửa bước xuống. Giày cao gót dẫm lên nền đất bụi bặm, lổn nhổn sỏi đá nhưng cô chẳng bận tâm.
Cô lao vào văn phòng, gặp ngay Uông Tuấn Hoa đang ngồi uống trà.
“Giám đốc Uông!” Cô gọi lớn, hơi thở gấp gáp.
Uông Tuấn Hoa giật mình, ngước lên thấy cô gái xinh đẹp, sang trọng nhưng vẻ mặt đầy lo lắng thì ngẩn ra: “Ơ… cô là…”
“Tôi là Trình Nặc, bên chủ đầu tư. Tôi muốn hỏi… Hứa Đồng Chu đâu rồi?”
Uông Tuấn Hoa và gã giám đốc dự án bên cạnh nhìn nhau đầy ẩn ý. Cái tên Hứa Đồng Chu này số hưởng thật, vừa mới đi khảo sát về đã có đại mỹ nữ đến tìm tận nơi.
“À, quản đốc Hứa vừa mới về, nhưng cậu ấy không ghé văn phòng mà đi thẳng ra vườn ươm rồi. Cô có việc gì gấp cần tìm cậu ấy sao?” Uông Tuấn Hoa cười giả lả.
“Vườn ươm ở đâu?” Trình Nặc hỏi dồn.
“Ở bên quận Ngô Trung, cách đây cũng khá xa đấy…”
“Cho tôi địa chỉ!”
Có được địa chỉ, Trình Nặc quay lại xe, bảo Tiểu Vương: “Đi quận Ngô Trung, vườn ươm Thần Diệu.”
Trên đường đi, lòng cô như lửa đốt. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Hứa Đồng Chu lúc nãy. Cậu ấy hận cô. Chắc chắn là hận cô. Năm năm qua, cô bặt vô âm tín, để cậu ấy mòn mỏi đợi chờ. Cô là kẻ bội tín, là kẻ tồi tệ.
Nhưng cô cũng có nỗi khổ tâm riêng. Sự can thiệp của gia đình, sự hỗn loạn của vụ án buôn người, và cả sự hèn nhát của chính bản thân cô… Tất cả đã đẩy cô và cậu ra xa nhau.
Hôm nay, ông trời đã cho cô cơ hội gặp lại cậu, cô nhất định sẽ không buông tay. Dù cậu có đánh, có mắng, cô cũng cam lòng. Cô chỉ muốn được nhìn thấy cậu, được nghe giọng cậu, được… bù đắp cho cậu.
Xe chạy gần một tiếng đồng hồ mới đến nơi. Vườn ươm rộng mênh mông với đủ loại cây cối xanh mướt.
Tiểu Vương hỏi đường bảo vệ, rồi lái xe đến trước một dãy nhà cấp bốn dành cho nhân viên.
“Cô Trình, đến nơi rồi.”
Trình Nặc hít sâu một hơi, mở cửa xe bước xuống. Gió chiều thổi bay mái tóc dài của cô, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm.
Cô đi đến trước cửa phòng số 3 theo chỉ dẫn. Cánh cửa gỗ đóng kín im lìm.
Tim cô đập loạn nhịp. Cô đưa tay lên, do dự một chút rồi gõ cửa.
Cốc. Cốc. Cốc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận