Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nặc cảm thấy như mình đang mơ. Một giấc mơ hoang đường nhất. Người cô ngày nhớ đêm mong, người mà cô ngỡ đã vĩnh viễn mất liên lạc, giờ đang đứng sừng sững ngay trước mặt cô, bằng xương bằng thịt.
“Em… sao em lại ở đây?” Cô lắp bắp, bước lên một bước theo bản năng muốn chạm vào anh.
Hứa Đồng Chu lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn. Hành động đó như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Trình Nặc, khiến cô khựng lại.
Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Năm năm. Năm năm đằng đẵng với bao nhiêu tủi nhục, đắng cay. Từ một thằng nhóc nhà quê bị cả làng phỉ nhổ, anh đã cắn răng chịu đựng, lê lết cái chân què rời bỏ quê hương, bươn chải nơi đất khách quê người chỉ vì một lời hứa, một niềm tin mong manh rằng sẽ có ngày gặp lại cô.
Nhưng giờ đây, khi gặp lại, khoảng cách giữa họ dường như không còn là địa lý nữa, mà là cả một hố sâu ngăn cách của địa vị và thân phận.
“Công ty cử tôi đến khảo sát hiện trạng.” Anh trả lời, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc. “Nếu cô Trình chưa chuẩn bị xong, tôi có thể quay lại sau.”
Nói xong, anh không đợi cô phản ứng, xoay người bước nhanh ra cửa thang máy. Anh sợ. Sợ nếu ở lại thêm một giây nữa, lớp vỏ bọc lạnh lùng anh dày công xây dựng sẽ sụp đổ tan tành.
“Khoan đã! Đồng Chu!”
Trình Nặc vội vàng đặt tách cà phê xuống bàn, chạy đuổi theo. Nhưng cánh cửa thang máy đã đóng lại ngay trước mũi cô, ngăn cách khuôn mặt lạnh lùng của anh ở bên trong.
Cô đứng tựa vào cửa thang máy, trượt dài xuống đất. Nước mắt trào ra không kiểm soát. Là cậu ấy. Thực sự là cậu ấy. Nhưng tại sao cậu ấy lại nhìn cô như nhìn người dưng nước lã? Tại sao ánh mắt ấy lại chứa đầy sự oán hận đến thế?
Dưới hầm gửi xe, Hứa Đồng Chu ngồi vào chiếc xe bán tải cũ kỹ của công ty. Tay anh run rẩy dữ dội đến mức không thể cắm chìa khóa vào ổ.
Anh gục đầu xuống vô lăng, hơi thở dồn dập, nặng nề. Hình ảnh cô gái với đôi mắt ướt, làn da trắng ngần, đứng giữa căn hộ xa hoa lộng lẫy cứ ám ảnh lấy tâm trí anh.
Năm năm qua, anh đã sống như một con thú hoang bị thương, liếm láp vết thương trong bóng tối. Anh nhớ lại cái đêm mưa gió bão bùng ấy, khi cái bẫy thú kẹp nát chân anh, đau đớn thấu xương tủy. Anh nhớ lại những ngày nằm liệt giường, nghe tiếng người làng chửi rủa ngoài cửa sổ. Anh nhớ lại ánh mắt thất vọng của mẹ, nhớ lại sự tủi hờn của em gái.
Tất cả là vì cô. Vì lời hứa của cô.
“Chị sẽ quay lại. Em phải đợi chị.”
Lời nói dối ngọt ngào ấy đã lừa gạt cả tuổi thanh xuân của anh.
Anh rút bao thuốc lá ra, định châm một điếu để trấn tĩnh, nhưng tay run quá làm rơi cả bật lửa. Anh đập mạnh tay xuống vô lăng, phát ra tiếng “bíp” chói tai vang vọng khắp hầm xe vắng lặng.
Đau đớn. Phẫn uất. Yêu thương. Nhớ nhung. Tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc quái đản đang xâu xé tâm can anh.
Tại sao ông trời lại trêu ngươi anh như vậy? Tại sao lại để anh gặp lại cô trong hoàn cảnh này? Khi anh chỉ là một tên làm vườn thấp kém, còn cô vẫn là vầng trăng cao quý trên bầu trời?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận