Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mày làm sao thế? Mặt mày cứ như đưa đám ấy, chẳng có tí sức sống nào cả.” Đồng Giai Thiến kéo ghế ngồi xuống cạnh Sắc Vi, chỉnh lại nếp váy màu tím nhạt của mình, miệng liến thoắng.
Sắc Vi liếc nhìn cô bạn thân qua gương. Đồng Giai Thiến xinh đẹp, rạng rỡ, đúng chuẩn một tiểu thư đài các đang chìm đắm trong hạnh phúc. Cô ta có Thạch Quân Nghị chiều chuộng, có sự ủng hộ của hai bên gia đình, cuộc đời trải đầy hoa hồng. Kẻ đang đứng trên đỉnh cao hạnh phúc làm sao hiểu được nỗi lòng của người đang đứng bên bờ vực thẳm?
“Không có gì, chắc tại dạo này tao làm việc nhiều quá nên mệt thôi.” Sắc Vi đáp qua loa, tay mân mê chuỗi ngọc trai trên bàn.
Chín ngày rồi. Đã chín ngày kể từ đêm Giáng Sinh định mệnh ấy, cô chưa được nói chuyện riêng với A Hiển câu nào. Cô nhớ hắn đến phát điên. Nhớ hơi ấm, nhớ mùi hương, nhớ cái cách hắn im lặng chiều chuộng cô. Ở cái nhà này, cô như bị giam lỏng giữa nhung lụa và sự quan tâm giả tạo của mẹ.
“Tao bảo này, tiệc tối nay to lắm đấy. Bác trai bác gái mời đông đủ cả, toàn tai to mặt lớn.” Giai Thiến hạ giọng, nháy mắt đầy ẩn ý. “Nghe đồn năm nay bác trai phá lệ, mời cả đống công tử bột, doanh nhân trẻ tuổi tài cao đến. Chắc chắn là muốn tuyển rể cho mày rồi. Mày sắp tốt nghiệp mà, bác sợ mày ở lỳ bên Pháp không chịu về nên phải ra tay trước.”
Sắc Vi cười khẩy trong lòng. Quả nhiên cô đoán không sai. Bữa tiệc này chính là cái bẫy, là sàn đấu giá trá hình mà vật phẩm chính là cô.
“Tao không hứng thú.” Cô lạnh nhạt nói, cầm thỏi son đỏ tô lên môi. Màu son đỏ thẫm như máu, càng làm tôn lên làn da trắng tuyết và khí chất kiêu sa, sắc sảo của cô.
Tối nay, cô chọn một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rực lửa. Thiết kế cúp ngực táo bạo khoe trọn bờ vai trần mảnh khảnh và khe ngực đầy đặn quyến rũ. Phần eo bó sát tôn lên vòng hai con kiến, tùng váy xòe rộng bồng bềnh như một đóa hồng nhung nở rộ. Cô muốn mình phải thật lộng lẫy, thật kiêu hãnh, như một lời tuyên chiến ngầm với sự sắp đặt của cha mẹ.
Đúng 8 giờ tối, bữa tiệc bắt đầu.
Khu biệt thự phía Đông của Thạch gia rực rỡ ánh đèn. Những chiếc siêu xe nối đuôi nhau tiến vào cổng lớn, thả xuống những vị khách sang trọng bậc nhất New York. Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau và tiếng cười nói lao xao.
Sắc Vi khoác tay mẹ bước xuống cầu thang, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Cô rực rỡ, chói lòa, khiến đám đàn ông bên dưới phải nín thở. Nhưng ánh mắt cô chỉ lướt qua đám đông hào nhoáng ấy, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
A Hiển đứng đó, bên cạnh cha cô. Hắn mặc bộ vest đen vừa vặn, tôn lên vóc dáng cao gầy, rắn rỏi. Hắn không có vẻ phong trần, từng trải của Thạch Quân Nghị, nhưng lại toát lên vẻ thanh tú, trầm ổn và sạch sẽ hiếm có. Đặc biệt, trên cổ hắn là chiếc cà vạt màu xám tro cô tặng – món quà Giáng Sinh dang dở. Trái tim Sắc Vi hẫng một nhịp, cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng. Hắn vẫn đeo nó, như một lời khẳng định thầm lặng về tình yêu của họ giữa chốn xa hoa lạnh lẽo này.
“Sắc Vi, Tử Hiển, lại đây nào.” Hà Bội Dung tươi cười vẫy tay gọi, nhưng ánh mắt bà nhìn Tử Hiển lại lạnh nhạt vô cùng.
Bà kéo Sắc Vi đến trước mặt một người đàn ông trung niên bệ vệ và một chàng trai trẻ có vẻ ngoài khá bảnh bao. “Đây là bác Nhiếp, chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu. Còn đây là Thiên Minh, con trai bác ấy.”
“Chào bác gái, chào em Sắc Vi.” Nhiếp Thiên Minh cười tươi rói, ánh mắt hau háu nhìn vào phần ngực lộ ra của Sắc Vi. “Anh là Kevin. Nghe danh em đã lâu, hôm nay mới được gặp, quả là trăm nghe không bằng một thấy.”
“Kevin tốt nghiệp MBA Harvard đấy, hiện đang giúp bác Nhiếp quản lý công ty rất giỏi. Hai đứa làm quen đi.” Mẹ cô đon đả giới thiệu, lời lẽ tâng bốc lên tận mây xanh.
Rồi bà quay sang Tử Hiển, giọng điệu thay đổi hẳn, mang vẻ trịch thượng của kẻ bề trên ban ơn: “Tử Hiển, con cũng nên học hỏi anh Kevin đây. Người ta xuất thân thế gia nhưng tài giỏi, khiêm tốn. Con phải cố gắng nhiều vào mới mong bằng được một góc của người ta.”
Sắc Vi siết chặt ly rượu trong tay, móng tay cắm vào da thịt đau nhói. Cô hiểu rồi. Đây chính là cách cha mẹ cô “xử lý” A Hiển. Không đánh, không mắng, mà dùng sự so sánh tàn nhẫn để chà đạp lên lòng tự trọng của hắn. Họ muốn cho hắn thấy, hắn chỉ là con cóc ghẻ giữa bầy thiên nga, muốn hắn tự thấy nhục nhã mà rút lui.
Họ giới thiệu hết người này đến người khác cho cô. Ai cũng giàu có, gia thế khủng, tài năng xuất chúng. Trước mặt mỗi người, mẹ cô đều không quên quay lại nhắc nhở Tử Hiển phải “học tập”.
“Con thấy anh Leo này thế nào? Vừa đẹp trai lại là người thừa kế tập đoàn vận tải biển lớn nhất nhì đấy.”
“Còn anh Mark này nữa, gia đình có chuỗi khách sạn trải dài khắp châu Âu…”
Sắc Vi cảm thấy buồn nôn. Nụ cười trên môi cô cứng đờ như tượng sáp. Cô nhìn sang Tử Hiển. Hắn vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp, khuôn mặt bình thản, môi nở nụ cười lễ phép, khiêm nhường gật đầu trước những lời “dạy bảo” đầy ác ý.
Nhưng cô biết, hắn đang đau. Cô nhìn thấy sự gồng mình trong đôi vai hắn, thấy ánh mắt hắn tối sầm lại mỗi khi bị so sánh. Hắn đang nhẫn nhịn, chịu đựng tất cả sự sỉ nhục này chỉ vì cô. Vì dòng tin nhắn ngắn gọn hắn gửi cho cô trước bữa tiệc: “Nhẫn nại”.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận