Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Tử Hiển im lặng trước câu hỏi dồn dập của Thạch Kính Nhất. Hắn nhìn Sắc Vi, thấy đôi mắt cô đỏ hoe nhưng rực lửa kiên định, trái tim hắn như bị ai bóp nghẹt. Hắn biết, câu trả lời của hắn lúc này sẽ quyết định tất cả.
“Thưa cha,” hắn chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy sức nặng, “Con yêu Sắc Vi. Không phải vì em ấy là đại tiểu thư Thạch gia, mà vì em ấy là Sắc Vi. Con muốn dùng cả đời này để chăm sóc, bảo vệ em ấy.”
“Chăm sóc? Bảo vệ?” Thạch Kính Nhất cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng ngột ngạt. “Cậu lấy cái gì để chăm sóc nó? Bằng hai bàn tay trắng của cậu sao? Cậu là trẻ mồ côi, đến cái họ cũng không có, ăn nhờ ở đậu nhà tôi mười một năm nay. Cậu nghĩ cậu xứng với con gái tôi sao?”
Từng lời nói của ông như những mũi dao nhọn hoắc đâm thẳng vào lòng tự trọng của Triệu Tử Hiển. Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến đau lòng. Hắn biết ông nói đúng, hiện tại hắn chưa có gì trong tay, nhưng tương lai…
“Con sẽ cố gắng. Con sẽ không để Sắc Vi phải chịu khổ.”
“Cố gắng? Lời hứa của đàn ông khi chưa có sự nghiệp chỉ là gió thoảng mây bay!” Hà Bội Dung lên tiếng, giọng bà dịu dàng hơn chồng nhưng lời lẽ cũng cay nghiệt không kém. “Tử Hiển, bác biết con là đứa trẻ ngoan. Nhưng Sắc Vi là hòn ngọc quý trên tay chúng ta. Nó quen sống trong nhung lụa, quen được cung phụng. Con có thể cho nó cuộc sống như thế không? Hay con muốn kéo nó xuống vũng bùn cùng con?”
“Mẹ!” Sắc Vi tức tưởi, cô lao đến ngồi xuống cạnh Triệu Tử Hiển, nắm chặt lấy tay hắn, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt. “Con không cần nhung lụa! Con chỉ cần anh ấy! Dù anh ấy có hai bàn tay trắng, con cũng cam lòng!”
Thạch Kính Nhất nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau của đôi trẻ, ánh mắt tối sầm lại. Ông hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói trở nên lạnh lùng, xa cách:
“Được rồi. Chuyện tình cảm khoan hãy bàn đến. Nhưng có một việc hai đứa phải làm. Ngày mai là tiệc mừng năm mới ở New York. Đây là truyền thống của Thạch gia, con không được vắng mặt, Sắc Vi.”
Sắc Vi ngơ ngác: “Nhưng con đang bận làm đồ án tốt nghiệp, công ty cũng…”
“Không có nhưng nhị gì cả.” Ông cắt ngang. “Nếu con không về, đừng trách cha tàn nhẫn với… cậu ta.” Ông hất hàm về phía Tử Hiển.
“Và cả cậu nữa, Tử Hiển.” Ông quay sang nhìn hắn, ánh mắt đầy ẩn ý. “Cậu cũng phải về. Dù sao cậu cũng mang danh nghĩa con nuôi Thạch gia. Vắng mặt trong bữa tiệc quan trọng này là không được.”
“Vâng, con sẽ về.” Triệu Tử Hiển đáp gọn lỏn, không chút do dự.
Sắc Vi lo lắng nhìn hắn, rồi nhìn cha mẹ. Cô cảm nhận được một âm mưu gì đó đang được toan tính phía sau lời mời gượng ép này. Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
“Chúng tôi sẽ về khách sạn nghỉ ngơi.” Thạch Kính Nhất đứng dậy, chỉnh lại áo vest. “Sắc Vi, tối nay con sang khách sạn ngủ với mẹ. Đã lâu mẹ con không tâm sự.”
“Con không đi! Con muốn ở đây!” Sắc Vi phản đối ngay lập tức.
“Sắc Vi.” Hà Bội Dung bước tới, nắm lấy tay cô, nụ cười trên môi bà gượng gạo nhưng ánh mắt thì kiên quyết không cho phép từ chối. “Chẳng lẽ con không nhớ mẹ sao? Mẹ con mình cần nói chuyện riêng.”
Sắc Vi nhìn sang Tử Hiển cầu cứu. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt trấn an: “Em đi đi. Đừng để cha mẹ buồn.”
Cô cắn môi, miễn cưỡng đứng dậy. Tử Hiển đứng đó, nhìn bóng lưng cô khuất sau cánh cửa gỗ, bàn tay hắn buông thõng, lạc lõng giữa căn phòng bỗng chốc trở nên rộng lớn và lạnh lẽo lạ thường.
Chuyến bay từ Paris về New York trôi qua trong im lặng ngột ngạt. Sắc Vi bị kẹp giữa cha và mẹ ở khoang hạng nhất, trong khi Tử Hiển ngồi cách đó vài hàng ghế, cô không có cơ hội nói với hắn dù chỉ nửa lời.
Vừa về đến biệt thự Thạch gia ở New York, không khí bận rộn chuẩn bị cho bữa tiệc năm mới đã bao trùm tất cả. Sắc Vi bị mẹ kéo đi thử lễ phục, làm tóc, spa chăm sóc da… Bà xoay cô như chong chóng, không để cô có lấy một giây phút rảnh rỗi để tìm gặp Tử Hiển.
Mỗi khi cô nhắc đến hắn, bà lại dịu dàng lảng tránh: “Ngoan nào, xong việc rồi hẵng nói. Giờ tập trung làm đẹp đã, tối mai con phải là người đẹp nhất.”
Sắc Vi bực bội, nhưng cô hiểu rõ, cha mẹ đang cố tình tách cô ra khỏi hắn, dùng sự bận rộn và xa hoa để làm cô quên đi người yêu. Nhưng họ đã nhầm. Càng bị ngăn cấm, nỗi nhớ nhung trong cô càng cồn cào, da diết.
Đến tận chiều ngày 1 tháng 1, Thạch Quân Nghị – anh trai cô, mới đưa vị hôn thê Đồng Giai Thiến về nhà. Vừa bước chân vào cửa, anh đã bị cha gọi vào thư phòng. Còn Đồng Giai Thiến thì tót ngay lên phòng Sắc Vi.
“Sắc Vi, tao nhớ mày chết đi được!” Giai Thiến lao vào ôm chầm lấy cô bạn thân.
Sắc Vi đang ngồi trước bàn trang điểm, mặc chiếc váy ngủ lụa đỏ, hờ hững đáp: “Mày đến rồi à?”
Cô nhìn vào gương. Khuôn mặt xinh đẹp được trang điểm kỹ càng, nhưng đôi mắt thì thiếu vắng nụ cười. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm dài và đầy sóng gió.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận