Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên trong thư phòng, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc. Thạch Quân Nghị không vội nói, anh ta thong thả rót một ly nước, uống một ngụm, rồi mới ngước lên nhìn chàng trai trẻ đối diện.
“Tôi nghĩ cậu đủ thông minh để hiểu những gì tôi sắp nói.”
Triệu Tử Hiển gật đầu, ánh mắt không hề né tránh sự dò xét sắc bén của người đàn ông quyền lực nhất Thạch gia hiện tại. “Tôi hiểu.”
“Vậy cậu có gì muốn nói với tôi không?”
“Tôi có.”

Bên ngoài, Sắc Vi đi đi lại lại trước cửa như con thú bị nhốt trong lồng. Cô áp tai vào cửa, cố nghe ngóng động tĩnh bên trong nhưng khả năng cách âm của căn phòng quá tốt, chẳng có lấy một tiếng động lọt ra ngoài.
Cô lo lắng đến phát điên. Cô biết anh trai mình là người thế nào. Thạch Quân Nghị nổi tiếng trên thương trường là kẻ máu lạnh, thủ đoạn tàn nhẫn, một khi đã ra tay thì đối thủ chỉ có nước tan xương nát thịt. Một chàng trai 18 tuổi, trong tay không có gì như Tử Hiển, làm sao đấu lại được con cáo già thành tinh như anh ấy?
Mười lăm phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút trôi qua.
Vẫn im lìm.
Sắc Vi cắn móng tay, tưởng tượng ra đủ thứ viễn cảnh kinh khủng. Anh trai cô sẽ dùng tiền đập vào mặt Tử Hiển? Hay dùng quyền lực ép hắn phải rời xa cô? Hay tệ hơn, đe dọa đến tính mạng hắn?
Một tiếng đồng hồ trôi qua.
Sắc Vi không chịu nổi nữa. Cô định xông vào thì quản gia từ cầu thang đi lên, dẫn theo một đám người làm mang vác đồ đạc đi xuống.
“Họ đâu rồi?” Cô lao tới, túm lấy tay áo quản gia, giọng lạc đi vì hoảng sợ.
“Tiểu thư hỏi ai ạ?”
“Anh trai tôi! Và cả cậu Triệu nữa!”
“Đại thiếu gia đã đến công ty từ mười lăm phút trước bằng lối cửa sau rồi ạ.”
“Cái gì? Thế còn A Hiển?”
“Cậu Triệu… cậu ấy cũng đi rồi ạ. Cậu ấy xách vali đi ngay sau khi nói chuyện với thiếu gia xong.”
“Đi rồi?” Sắc Vi sững sờ, buông thõng tay. “Đi đâu? Anh ấy nói đi đâu không?”
“Dạ không, cậu ấy đi rất vội, không để lại lời nhắn nào.”
Cả thế giới như sụp đổ trước mắt Sắc Vi. Đi rồi? Hắn bỏ đi mà không nói với cô một lời nào sao? Hắn sợ hãi trước quyền lực của anh trai cô nên đã bỏ cuộc? Hắn chọn cách rời xa cô để đổi lấy sự bình yên?
Không! Không thể nào! A Hiển của cô không phải là kẻ hèn nhát!
Cô lao về phòng, vớ lấy điện thoại, run rẩy bấm số của Thạch Quân Nghị.
Chuông reo một hồi lâu mới có người bắt máy.
“Thạch Quân Nghị! Anh nói gì với A Hiển? Tại sao anh ấy lại bỏ đi? Anh ép anh ấy đúng không?” Cô gào lên trong điện thoại, nước mắt trào ra nóng hổi.
“Anh đang rất bận. Khi nào em bình tĩnh lại thì chúng ta nói chuyện.” Giọng Thạch Quân Nghị lạnh lùng vang lên, rồi tiếng tút dài vô tận cắt đứt mọi hy vọng của cô.
Cô gọi lại. Một lần. Hai lần. Mười lần. Không ai bắt máy.
Cô gọi cho Tử Hiển. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Sắc Vi ném mạnh chiếc điện thoại xuống giường, ngồi sụp xuống sàn nhà, ôm mặt khóc nức nở. Hắn đi rồi. Hắn thật sự bỏ cô đi rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận