Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng 10 giờ sáng, tiếng gõ cửa vang lên đều đều, phá vỡ giấc ngủ muộn của Sắc Vi. Phỉ Phỉ, người giúp việc đứng bên ngoài, giọng rụt rè nhưng khẩn khoản: “Tiểu thư, đại thiếu gia mời cô đến thư phòng ngay lập tức. Cậu Triệu cũng đã ở đó rồi ạ.”
Sắc Vi tung chăn, sự lười biếng tan biến ngay lập tức khi nghe đến tên Tử Hiển. Cô chỉ kịp khoác vội chiếc áo lụa mỏng manh bên ngoài bộ đồ ngủ, chân trần chạy ào sang phòng bên cạnh. Trống trơn. Hắn đã đi trước rồi.
Khi cô đẩy cửa bước vào thư phòng, không khí bên trong đặc quánh như chì. Thạch Quân Nghị ngồi sau chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, khuôn mặt lạnh lùng, bất biến như tượng tạc. Cha mẹ cô ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt nghiêm trọng. Còn Tử Hiển, hắn ngồi đối diện anh trai cô, lưng thẳng tắp, ánh mắt bình thản đến lạ lùng.
“Ngồi.” Thạch Quân Nghị hất hàm về phía chiếc ghế trống bên cạnh Tử Hiển.
Sắc Vi bước tới, ngồi xuống. Cô lén lút luồn tay vào trong tay áo hắn, tìm kiếm những ngón tay quen thuộc. Hắn siết nhẹ tay cô, hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang khiến trái tim đang đập loạn nhịp của cô dịu lại đôi chút.
“Tôi chỉ có 30 phút để giải quyết chuyện này.” Thạch Quân Nghị nhìn đồng hồ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, không cho phép ai lãng phí thời gian của mình. “Đầu tiên, tôi muốn hỏi Thạch Sắc Vi.”
Anh ta ngước mắt lên, nhìn thẳng vào cô em gái bướng bỉnh: “Em giữ im lặng để tôi hỏi cậu ta được chứ?”
Sắc Vi định mở miệng nhưng cái siết tay của Tử Hiển ngăn cô lại. Cô gật đầu.
Thạch Quân Nghị quay sang Tử Hiển: “Cậu yêu nó thật lòng?”
“Vâng.”
“Nghiêm túc muốn sống cùng nó?”
“Vâng.”
Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát, không chút do dự khiến không khí trong phòng chùng xuống một nhịp. Thạch Quân Nghị quay lại nhìn em gái: “Sắc Vi, em nghiêm túc với cậu ta chứ?”
“Vâng, hơn cả nghiêm túc.” Cô đáp ngay, ánh mắt rực lửa.
“Nếu anh và cha mẹ phản đối, em vẫn muốn sống cùng cậu ta?”
“Đúng. Dù cả thế giới này phản đối, em cũng không buông tay.”
“Kể cả khi cậu ta hai bàn tay trắng, không tiền, không quyền, không thể cho em cuộc sống nhung lụa như em đang hưởng?”
Sắc Vi cười nhạt, hất mái tóc dài ra sau lưng đầy kiêu hãnh: “Anh quên em là ai sao? Em là Thạch Sắc Vi. Tiền ông bà nội để lại cho em đủ để em nuôi cả anh ấy mười đời. Hơn nữa…” Cô nhìn thẳng vào mắt anh trai, giọng đanh thép: “Em có tay có chân, em tự kiếm tiền được. Em không phải là phế nhân cần đàn ông nuôi. Em chỉ cần người đàn ông em yêu.”
“Hỗn xược!” Thạch Kính Nhất tức giận quát lên. “Con dám nói thế à? Có tiền là có tất cả sao? Tình yêu mà không có bánh mì thì sống bằng niềm tin à?”
“Cha!” Sắc Vi định cãi lại.
“Được rồi.” Thạch Quân Nghị giơ tay cắt ngang cuộc tranh cãi vô bổ. Anh ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh cộc cộc vang lên khô khốc. “Tôi hiểu quan điểm của mọi người rồi. Bây giờ, tôi muốn nói chuyện riêng với Triệu Tử Hiển. Mọi người ra ngoài.”
“Tại sao?” Sắc Vi bật dậy như lò xo. “Em không đi! Anh định làm gì anh ấy? Đừng hòng uy hiếp anh ấy!”
“Sắc Vi.” Thạch Quân Nghị nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm. “Anh trai em không rảnh để chơi trò bắt nạt trẻ con. Hơn nữa…” Anh ta liếc nhìn Tử Hiển, nhếch mép cười khẩy. “Đàn ông con trai, dù ít tuổi hơn em, cũng không cần nấp sau váy phụ nữ. Cậu ta tự có cái miệng của mình.”
Câu nói này chạm đúng vào lòng tự ái của đàn ông. Tử Hiển đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy Sắc Vi về phía cửa, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết: “Em ra ngoài trước đi. Tin anh, anh sẽ không sao đâu.”
Sắc Vi nhìn sâu vào mắt hắn, thấy trong đó sự trấn tĩnh và cả một chút cầu khẩn. Cô cắn môi, miễn cưỡng cùng cha mẹ rời khỏi phòng. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng lại sau lưng, ngăn cách hai người đàn ông, cũng ngăn cách cô với người cô yêu thương nhất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận